thơ ca Tây Ninh... (Kỳ cuối)


 

* Những mặt mạnh yếu của Thơ ca Tây Ninh từ sau 1975:

+ Thơ ca Tây Ninh từ sau 1975 đến nay cơ bản đã ghi danh mình trên Thi đàn trong cả nước. Một số tác giả đã hòa nhập chung vào dòng chảy thi ca của cả nước được bạn đọc yêu mến.

+ Nhiều tác giả thơ của Tây Ninh đã có riêng cho mình những đầu sách khẳng định năng lực của chính bản thân.

+ Thơ ca đã có nhiều giọng điệu đề tài cảm hứng phong phú. Đã có sự cọ sát tìm tòi và thể hiện cao năng lực sánh với mặt bằng chung.

Cái yếu hiện nay của thơ ca Tây Ninh là vẫn chưa khai thác được hết bề dày lịch sử đầu tranh của Tây Ninh qua hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm.

+ Một số ít tác giả còn thiên về lối viết truyền thống chưa chú ý đến câu chữ ngày càng mới lạ của cuộc sống hạn hẹp về đề tài.

+ Lực lượng viết trẻ còn mỏng thiếu sự chăm sóc kế thừa.

+ Chưa có kế hoạch phương pháp quảng bá tác phẩm chủ yếu chỉ trao đổi nội bộ...

* Thay lời kết:

Như trên đã trình bày Tây Ninh là mảnh đất sơn thủy hữu tình nhưng khí hậu khô khan khắc nghiệt. Con người Tây Ninh hiền hậu chất phác song kiên cường trong đánh giặc giữ nước kiên trinh bất khuất. Tây Ninh lại là tỉnh giáp biên giới với Campuchia là cửa ngõ vào TP.HCM ( Giáp với Củ Chi). Một tỉnh lỵ đang từng bước hội nhập và phát triển có bề dày truyền thống đấu tranh anh hùng bất khuất là lớp "trầm tích" để văn học khai thác. Tây Ninh cũng đã có một...Nghĩa trang với những bài thơ được khắc trên bia mộ. Một Đồi Thơ với những câu thơ hay của các thế hệ được khắc sâu vào đá. Nhưng vì sao độ dày và độ sâu của các tác phẩm văn học chưa được phát lộ còn tiềm ẩn đâu đó dưới ngòi bút của anh em Văn nghệ sĩ. Về thơ ca từng có bài thơ "Tha La Xóm đạo" đi vào hàng triệu trái tim người yêu thơ một thời rồi bài thơ "Vàm Cỏ Đông". Thơ Tây Ninh hiện nay còn thiên về cái cũ? Chưa tự bức phá với chính mình? Người làm thơ ở một tỉnh lẻ ít có điều kiện giao lưu cọ sát với các cây bút tên tuổi trong cả nước chăng? Hay vì đang phân vân giữa "vô vàn" nhà thơ với các chủ trương Tân hình thức Hậu hiện đại và cách tân thơ? Làm thơ theo hướng nào: Truyền thống thì e bị chê quá cũ lạc hậu? Còn cách tân hiện đại thì khó chấp nhận bởi những ý tưởng xa lạ câu chữ ngắt ngứ ý tình bí hiểm đến... tắc tị. Thơ thù tạc thơ ca ngợi dường như cũng "Lỗi mốt" vậy khai phá những gì? Viết những gì? Tự thân mỗi người làm thơ phải tự mình xác tín với chính mình chọn cách viết phù hợp với năng lực và nội lực của chính mình chứ không ai khác. Đề tài mới lạ nhưng phải chạm vào trái tim của con người bùng nổ nhưng phải lay động được tâm thức của người yêu thơ. Đòi hỏi gì ở công chúng yêu thơ trước hết phải có thơ hay.

Thơ Tây Ninh trong những năm qua vẫn có thơ hay nhưng chưa thật xuất sắc và cũng không nhiều. Còn những bài sáo rỗng khuôn cứng. Dường như tác giả chưa chịu tìm kiếm đề tài hoặc quá "ngợp" trước ngồn ngộn sự kiện của lịch sử của đời sống mà cuộc đời và thiên nhiên đã ban tặng cho mảnh đất Tây Ninh. Những bóng hình nhàn nhạt trong thơ đích thực không phải bằng những xúc cảm tự đáy lòng. Lộ liễu sự gượng ép trong thơ là cái nghề của ta chưa tới.

Mảnh đất thơ ca phía trước vẫn còn đó sự màu mỡ phì nhiêu. Người làm thơ tự cày bừa gieo trồng và gặt hái. Hãy kỳ vọng cho một mùa bội thu tới...

Rằm tháng Giêng năm Tân Mão 2011.

T. H. V.

tranhoangvy

Gửi anh Nguyễn Đức Thiện

Anh Thiện thân mến. Cám ơn anh đã đọc hết bài viết và có thêm chủ kiến. Hy vọng thơ TN sẽ ngày càng khởi sắc. Chúc anh vui. Tình thân

Nguyễn Đức Thiện

Tôi đã đọc hết bài về thơ ca Tây Ninh. Chắc thế cũng là vừa đủ cho một Tây Ninh rồi. Cái thiếu nhất của Tây Ninh là chưa tạo ra được bản sắc riêng của Thơ Tây Ninh. Bản sắc của một đội ngũ và bản sắc của từng người. Nếu được giao lưu tốt hơn chắc sẽ khởi sắc hơn.Chúc mừng nhé