đọc tập thơ ĐƯỜNG TIM của Nguyễn Văn Tài




 

LỐI THƠ CHƠN CHẤT ĐI VÀO ĐƯỜNG TIM

( Đọc tập thơ ĐƯỜNG TIM NXB Văn Hóa Văn Nghệ quí I / 2011 của Nguyễn Văn Tài)

* Trần Hoàng Vy.

     Cái tên Nguyễn Văn Tài được nhiều người ở Tây Ninh và bạn bè biết đến là qua "duyên nghiệp" với Thơ. Nguyễn Văn Tài còn được nhắc đến qua cái bút danh Áo Thường Dân mỗi khi anh viết báo. Những bài báo những cái tin ngắn thôi nhưng cũng gây được những nỗi niềm của bạn đọc. Tôi biết Nguyễn Văn Tài làm thơ đã khá lâu rồi những năm đầu của thập niên 1970 khi anh còn ở Mỹ Tho. Về Tây Ninh chọn làm quê hương thứ hai thơ Tài như man mác những thân phận của sông nước. Chút lắng sâu trăn trở của con người nhớ quê từng trãi song cũng chơn chất tất cả bởi vì " Tôi cầm thơ tôi đứng xếp hàng/ Chờ đến lượt mình đi qua ngưỡng cửa/ Chẳng có thác ghềnh đâu/ Chẳng dầu sôi bão lửa/ Đơn giản một điều: Khẳng định con tim." (Hoa thơ trang 12).

     84 trang 54 bài thơ 3 bài cảm nhận của bạn bè 1 phụ bản thơ phổ nhạc đều là những con số...đẹp. Tập thơ được sự tài trợ của quĩ hổ trợ sáng tác Hội LHVHNT Việt Nam và Hội VHNT Tây Ninh từ cuối năm 2010. Đây cũng là tập thơ "Đầu tay" của thi sĩ Nguyễn Văn Tài nên anh... cẩn thận in cẩn thận...ém kín và chọn giải pháp phát hành khôn khéo là trong Ngày thơ VN ( 15/ 1 AL Tân Mão). Thơ đến đúng với người yêu thơ và lan tỏa khắp trong lòng bạn bè...

     Cái khó của một người lần thứ hai viết về một tác giả sợ mình trùng lắp sợ mình... quá quen mà bỏ sót những điều bạn muốn nói muốn tâm sự nhưng cái giản dị chơn chất trong thơ lục bát của Nguyễn Văn Tài đã giúp tôi tìm đến được với "Đường tim" của anh. Biết rằng nhà thơ cũng khao khát biết bao " Nhịp tim cùng nhịp sinh sôi/ Hòa trong đất nước con người tình yêu.../ Lắng sâu nhiệt huyết bao điều/ Từng đêm trang viết đọng nhiều trở trăn/ Đường tim- thôi thúc đăng quang..."( Đường tim trang 14). Với đất nước Nguyễn Văn Tài thủ thỉ " Cứ hiền dịu nhé Cửu Long/ Ta đâu phải kẻ bạc lòng cố hương" rồi là " Cứ là vậy nhé! Cửu Long/ Cứ bao dung những tấm lòng thương quê/ Cứ bao dung những chuyến về..." với quê hương Tây Ninh Nguyễn Văn Tài viết " Quê hương từ thuở kiêu hùng/ Thu mang huyền sử vô cùng trong thu" và " Mùa thu em và Tây Ninh/ Anh mang vào cuộc hành trình trăm năm" ( Tây Ninh mùa thu và em trang 15). Thú thật tôi rất thích câu " Thu mang huyền sử vô cùng trong thu" nhưng lại ngại dùng các từ đã có rất lâu như "kiêu hùng" " hành trình" mà  Tài đã thể hiện.

     Hình ảnh núi mà cụ thể là ngọn núi Bà Đen niềm tự hào của người Tây Ninh được Tài ghi nhận " Rồi từ đó máu hồng ngừng chảy/ Để thấy người về thăm lại núi Bà.../...Em sông Hậu hay sông Tiền lên đó!/ Bánh nếp vương theo tình Cai Lậy Cái Bè/ Hương kẹo Mỏ Cày ướp dừa ngọt Bến Tre/ Huệ trắng Tân An thơm phù sa Vàm Cỏ/...Tôi vỗ nhịp hồn nhiên câu hát/ Điệp khúc bao lần: Ai về Tây Ninh...!" (Tình núi trang 16) cũng thật hồn nhiên nhuốm chút mộc mạc của người châu thổ như tấm chân tình của nhà thơ.

     Những bài thơ "cho người" Tài viết có lúc như giãi bày lòng mình " Lòng không còn gì để buồn nữa/ Trầm luân nhân thế đã xong rồi/ Nhiều lúc lặng ngồi trên bậc cửa/ Thấu hiểu ra nhiều chuyện trên đời" ( Phật bạn trang 69) khi thì trăn trở suy tư " Phật đã một đời thương chúng sinh/ Chốn bon chen nổi đám nổi đình/ Phật cũng một thời yêu lận đận/ Đớn đau bầm dập trái tim mình..." thảng hoặc sự nghi ngờ " Xót thương cái trượng- phu-hề!/ Chưa chi đến tuổi- về- quê mất rồi" (Tào lao trên bến chiều trang 68).

Trong tình yêu Nguyễn Văn Tài luôn viết về người vợ tấm mẵn tào khang của mình " Chút tình xuân tuổi xuân em/ Thuở ban đầu ấm buồng tim đến giờ" (Em trang 52). Người thơ đã xác tín với chính mình " Khi em ta gọi là nàng/ Ừ! Nàng tiên xuống trần gian thật rồi" vẫn với sự chơn chất trung thành " Khi đời ta có đời em/ Và đời con nữa rất thèm mộng mơ" và còn " Lỡ mai tóc điễm hai màu/ Giấc mơ chồng vợ bạc đầu còn yêu/ Lòng ta tình có bao nhiêu/ Trời đêm nay mọc sao nhiều phía em" (Đêm trần tình trang 53).Không dễ gì nuôi con ăn học Đại học trưởng thành và thành đạt đối với một viên chức ngành Giáo dục xa quê lại mê đắm với thơ như Tài. Anh bộc bạch " Có thế cha mới thấy mình hữu ích/ Thấy đời mình thanh thản/ Bao lo toan giờ có phút giây này.../...Ôi mười năm quằn quại đôi vai.../ Con tuyệt vời cha cũng chắp cánh bay..."(Thơ viết ngày con vào Đại học trang 54).

     Hai bài thơ ( Thiếu- phụ- hương trang 61 và Tin nhắn nửa đêm trang 62) khiến tôi chợt lạ: Là lúc ở Nhà Sáng tác Đà Lạt Nguyễn Văn Tài đưa tôi xem bài thơ " Thiếu- phụ- hương" khiến tôi ngạc nhiên và mừng cho bạn bởi cái mới đã lóe ra trong thơ Tài. Cái tên bài thơ đã lạ câu chữ cô đọng hơn song vẫn giữ cái tạng riêng " Diệu kỳ thay! Một nụ hôn/ Tiêu tan mất chuyện...trời vuông đất tròn.../ Lạ thường em thiếu- phụ- hương/ Ta chơi vơi gọi ngông cuồng: Tóc em!" cái mái tóc của người đàn bà đã giúp tác giả liên tưởng đến một thiếu- phụ- hương thì cũng lạ! Về Tây Ninh một thời gian Nguyễn Văn Tài lại viết bài thơ " Tin nhắn nửa đêm" không phải để làm...dáng mà cái ý thức làm mới hơn trong thơ đã đến với tác giả qua những vật thể hiện đại " Đêm trở giấc ta biết mình thiếu chữ/ Để gửi cho người thêu ước mơ/ Ngày mai tới và tình xa sẽ cũ/ Nghe xót xa/ Ngoài hiên gió đưa"...Mừng cho anh đã bước qua cái giới hạn của thơ mình!

     Khép tập thơ trời như cũng dần chiều hương xuân mới vẫn còn đâu đây trong phòng viết. Tôi thích cái chơn tình mộc mạc của thơ Tài. Cả tôi và Tài đã vượt qua cái lằn ranh "Tri thiên mệnh" song vẫn luôn tin mình vẫn còn trẻ trong cuộc đời và nghiệp thơ...

Vàm Cỏ 19/ 2/ 2011.

T. H. V