thi nhân Hà Nội ở Lâm Đồng

 

THAM DỰ TRẠI ST CỦA HỘI NVVN TẠI LÂM ĐỒNG TÔI VÀ NHÀ THƠ NGUYỄN VŨ TIỀM Ở CHUNG MỘT PHÒNG (p.b5). ANH LÀ TÁC GIẢ NHỮNG TÁC PHẨM NỔI TIẾNG " NGHÌN CÂU THƠ TÀI HOA" " VĂN ĐÀN BI TRÁNG"...QTVC HÂN HẠNH GIỚI THIỆU BÀI VIẾT "THI NHÂN HÀ NỘI Ở LÂM ĐỒNG" CỦA ANH.

 Tham gia Trại Sáng tác của Hội Nhà Văn VN tại Đà Lạt tháng 3-2011 tôi khá ấn tượng về 2 nhà thơ từ Hà Nội vào Lâm Đồng: Vương Tùng Cương và Dư Thị Hoàn…

Chuyện thứ nhất: Vương Tùng Cương đồng hương với tôi vùng Kinh Bắc xưa anh từng công tác ở cơ quan Hội Nhà Văn VN tại Hà Nội. Khoảng bốn năm nay anh cùng một nàng thơ vào sống ở Đà Lạt số 27 Thi Sách “một ngôi biệt thự hai trái tim vàng”. Nàng là Mai Liêng họa sĩ. Biệt thự 3 tầng thoáng rộng chỉ có 2 người các tiện nghi đều rất hiện đại. Các tầng xếp đầy tranh và hoa. Thi thoảng ngôi biệt thự lại được khóa chặt thi nhân chở họa sĩ bằng xe honda vi vu xuống các làng bản dựng giá vẽ ít ngày có khi mải vui với màu sắc họ sống nhiều tuần với bà con dân tộc. Nàng vẽ chàng ngâm thơ sáng tác hỏi có hạnh phúc nào hơn thế?

Hôm ấy tiệc rượu xong ngồi uống trà Mai Liêng đọc tôi nghe bài tản văn mới viết nói về hoa tầm xuân ở quê chị đồng bằng Bắc Bộ. Loài hoa giản dị mọc ở bờ rào mà chị viết tới hơn 3 trang A4 vi tính ý tứ phong phú nhiều kỷ niệm chân thành liên tưởng xa gần không trùng lặp. Một tâm hồn đa cảm sâu sắc tôi  thấy rất hay và xúc động.

Sau đó Vương Tùng Cương nói là anh phát hiện ở Lâm Đồng có một thứ đá quý rất đẹp (anh nói rõ tên loại đá ấy nhưng tôi quên mất). Từ đó anh nảy ra một ý định rất hay và táo bạo: anh sẽ dùng loại đá đặc biệt ấy khắc những câu thơ hay nhất của một số nhà thơ Việt Nam mà anh lựa chọn. Anh sẽ chon một khuôn viên thật nên thơ ở Đà Lạt để lưu giữ những tảng đá khắc thơ đó gọi là công viên “THI THẠCH”. Cả nước ta chỉ có Đà Lạt mới thích hợp với việc dựng Công viên THI THẠCH mà thôi: thời tiết mát mẻ du khách đến chiêm ngưỡng hoa đẹp thưởng thức thơ hay đàm đạo ghi chép rồi dịch ra các ngôn ngữ thế giới... Những câu thơ khắc trên đá quý lại có các loại hoa trăm hồng ngàn tía làm nền rực rỡ quanh năm thi ca Việt Nam phải được tôn vinh như thế mới xứng đáng.

Ồ một bảo tàng thơ hay tôi thầm nghĩ thật may cho nền thi ca nước nhà có được một người có tâm như Vương Tùng Cương. Đá quý bây giờ đắt tiền lắm lại phải dùng cần cẩu cơ giới cỡ lớn mới đưa về được rồi còn thuê thợ xẻ mài khắc… Kiến trúc sư thiết kế kỹ thuật hoa viên… Công phu lắm! Chắc công viên THI THẠCH phải tốn hàng chục tỷ đồng tôi thầm thán phục anh.

Anh lại nói: mỗi người chỉ được chọn một hoặc 2 dòng thơ thôi đấy nhé nhưng được trình bày cực kỳ đẹp thơ ấy sẽ đi vào bất tử hay trường tồn vĩnh cửu gì đó. Rồi anh nói nhà thơ nọ nhà thơ kia (rất nổi tiếng) nhưng xem ra chả được câu nào. Tôi nghe mà phát hoảng. Anh bảo đọc thơ tôi không dám mặc dù ở chỗ khác tôi rất hăng hái. Nhưng rồi khó cho tôi chủ nhân đã đãi cơm rượu không đọc sao được! Ý của chủ nhân là chỉ đọc những câu hoặc bài ngăn ngắn để xem có thể chọn khắc vào “THI THẠCH” hay không.

Nghe tôi đọc xong mỗi câu anh vẫn cầm tẩu thuốc nhả khói lạnh lùng phán hai tiếng ngắn gọn: “CHƯA ĐƯỢC!” “SẮP ĐƯỢC!” “SUÝT ĐƯỢC!”

Tôi đánh liều “vạch áo cho người xem lưng” chép ra đây các bạn có cười chê cũng đành chịu:

Tôi đọc 2 câu kết trong bài “Thung lũng vàng” mới viết tại trại sáng tác Đà Lạt:

Nhiều lá phiếu giọt mưa ào ào thả xuống

Bầu cho nỗi buồn vừa ứng cử vào tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc mấy bài thơ có đề không đề: 4 câu 3 câu 2 câu và 1 câu:

Bài trà sớm:

            Rót chén sương mờ nhấp từng chút hừng đông

            Đầu lưỡi chạm khúc thời gian nguyên chất

            Sau khoảnh khắc vị ban mai ngan ngát

            Đống thời giờ vô vị đợi chờ kia.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 3 câu:

            Hái được bông hoa đẹp nâng niu trong lòng tay

            Chính lúc này tôi đã mất hoa

            Và hoa cũng mất tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 4 câu:

            Các em hái chè cao nguyên giá lạnh

            Trót hứa hôn với mây trắng xa nhà

            Bấm ngón chân xuống đường trơn số phận

            Mưa lại từ trong mắt mưa ra.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Vị yêu nếm ngọt ngào ăn thật thì cay.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

            Gặp ánh nhìn nửa thu nửa hạ

            Tôi biết rằng trời đất sắp sang xuân.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

Nhâm nhi ly rượu nhạt

       Mình thành một khối men cay!

VTC: - Suýt được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Thôi hãy cầu siêu cho những chân trời bị nhốt trong buồng tim.

VTC: -Suýt được!

Tôi đọc đọc bài không đề 2 câu:

            Tôi kinh doanh thường xuyên có lãi

            Nhưng ngẫm ra lỗ cả một đời!

VTC: - Suýt được!

Và anh động viên “Phải cố gắng nhiều hơn nữa mới chỉ hơi hơi có triển vọng!”

***

Chuyện thứ hai. Nhà thơ Dư Thị Hoàn tác giả bài “Tan vỡ” nổi tiếng và mới đây là tập thơ “Bài mẫu giáo sáng thế” được bạn đọc yêu mến. Chị rời căn hộ cao cấp lý tưởng ở khu đô thị Linh Đàm thơ mộng thủ đô Hà Nội để lội bộ trên những nẻo đường đèo dốc Lâm Đồng hẻo lánh heo hút làm một người tu hành thực thụ. Hoàn vốn mảnh mai yếu ớt thân gái dặm trường sống thiếu thốn khổ hạnh không biết chịu đựng xoay sở ra sao? Tôi bấm điện thoại di động không thấy chị trả lời! Lát sau nhận tin nhắn: “Dư Thị Hoàn đã tịch rồi! Nhớ thương thì 1 chút tưởng niệm!” Tôi bủn rủn cả người không lẽ chị gửi tin nhắn từ bên kia thế giới? Nhưng nhìn kỹ vào máy những dòng chữ của chị vẫn trong mạng VN mobifone mà! Bèn cảm xúc viết bài thơ:

Đến Lâm Đồng hỏi Dư Thị Hoàn

Tưởng chị chỉ một lần “tan vỡ”

Vì một chuyện cỏn con:

“Sau phút giây êm đềm trên ghế đá

Anh không cài lại khuy áo ngực cho em!”

 

Chắc lần này không phải chuyện cài lại chiếc khuy

Tình yêu?

Đức tin?

Cuộc sống?

Sao “tan vỡ” cứ luân hồi trong chị

Không chịu đầu thai sang kiếp vuông tròn?

 

Thân gái mảnh mai yếu ớt

Lặn lội tìm gì nơi ngút ngàn rừng núi Tây Nguyên

Những mưa nắng khổ đau u uẩn

Còn đâu đây trong hang động kiếp người?

 

Bài mẫu giáo sáng thế

Thay bằng Pháp Cú kinh.

423 bài kệ

Như những bậc rêu dẫn chị lên thảo am hư tĩnh

“Tan vỡ” vơi dần trong tiếng mõ vô vi?

Tiếng chuông chạm vách núi

Dội ra lời cứu sinh.

 

Những câu thơ từng tháo tung trụi trần và bỏ ngỏ

Xâu chuỗi cùng vòng hạt thiện căn!

Mây thí chủ có rộng lòng khoan thứ

Mà khí thần khi tụ khi tan?

 

Dưới lưng đèo vầng trăng non xuống tóc

Núi triệu năm làm chú tiểu dâng trà…

Đà Lạt tháng 3-2011

Nguyễn Vũ Tiềm

 

tranhoangvy

Gửi anh Nguyễn Đức Thiện

Anh Thiện thân mến. Những kỷ niệm với bạn văn luôn đẹp và làm ta nhớ. Hôm nhậu ở nhà VTC có nhắc đến anh. Chúc anh luôn vui khỏe.

Nguyễn Đức Thiện

Cả ba người trong bài viết tôi đều có tí liên quan:
1. Vương Tùng Cương bạn học ở trường Tuyên Huấn Trung ương khoa báo chí 1. Ăn nói bỗ bã vui lâu lâu đệm đôi ba câu tục vui.
2> Dư Thị Hoàn người phê phán những người khoe thơ mang thơ viết lên đá ở Hạ Long. tôi có bài viết ủng hộ chị trên Vanchuongviệt.org.
3. Nguyễn Vũ Tiềm khi anh còn phụ trách tờ giáo dục ở phía Nam có cuộc thi truyện cực ngắn ở Tài Hoa Trẻ. Tôi viết " TIẾNG GÕ CỬA" để tham gia. Truyện in. Hoang Đình Quang dẫn tôi đến cơ quan của Vũ Tiềm. Tấy tôi anh nhìn chằm chằm và tiết lộ:" lúc đọc TIẾNG GÕ CỬA tôi nghi ông chép ở đâu đó của nước ngoài. Phải kiểm tra mãi mới in đó. HĐQ cừời: " NĐT mà phải chép văn của người khác hả?". Từ đó găp nhau là quý nhau rồi
Nhắc kỷ niệm cho vui.