sự giao lưu kết hợp thú vị của ngôn ngữ tiếng Việt

 

Ngôn ngữ tiếng Việt giàu và đẹp điều đó ai cũng học qua. Ngôn ngữ tiếng Việt lại phong phú giàu bản sắc địa phương. Khi có người cất lên giọng nói ta có thể phân biệt được đó là người miền Bắc miền Nam hay miền Trung. Mỗi vùng miền lại có những thổ ngữ phương ngữ riêng nếu không là người “từng trải” đi nhiều khó mà hiểu được người đó muốn nói gì. Ví dụ “ Nỏ” “tra” “ trốt” ( từ miền Trung: không già đầu)…Song hầu hết là thống nhất và hiểu được qua giao tiếp. Việc khai hoang mở cõi của cha ông xưa một bộ phận cư dân từ miền Bắc miền Trung vào khai phá mảnh đất phía Nam ngôn ngữ âm sắc được giao lưu kết hợp thành tiếng nói chung của cả dân tộc nhưng vẫn có những kết hợp rất thú vị và khó giải thích sau:

* Để chỉ con vật nuôi mỏ nhọn tai lớn ăn tạp tiếng kêu eng éc ủn ỉn người miền Bắc gọi là CON LỢN người miền Trung miền Nam gọi là CON HEO. Nhưng để chỉ một loại bánh ở miền Nam tất cả đều gọi là bánh DA LỢN ( không gọi bánh da heo!) hay “ Nói toạc móng Heo” ( không nói  “ Nói toạc móng LỢN” ?) kể các miền.

* Chỉ “hoa” ( miền Bắc) “bông” (miền Nam) ví như “Bông huệ” “Hoa huệ” nhưng khi đếm theo thứ tự ít người nói “ Một hoa hai hoa…” mà phải kèm từ “bông” ở trước như “ Một bông hoa hai bông hoa ba bông hoa…”

* Miền Bắc gọi “Buồng” miền Nam nói “Phòng” nhưng khi viết thì “Buồng The” ít ai viết “Phòng the”. Hay “Phòng thuế” chẳng ai gọi “ Buồng thuế”!

* “Gọi” ( Miền Bắc) “kêu” (Miền Nam) nhưng khi dùng để mời gọi nhiều người thì lại nói là “Kêu gọi… trở về…”.

* “ Cây bút trẻ…” và “Cây viết trẻ…” thì cũng như nhau nhưng “ Viết văn” chẳng ai nói “ Bút văn” kể cũng lạ!

* “Làm thuê” “Làm mướn” thường hay kết hợp “ Thuê mướn nhân công…”

* “ Chè chén” “ Nhậu” là những từ…”đặc sản” của hai miền Nam Bắc nhưng khi nói kết hợp với từ “Ăn” thì chỉ có “Ăn nhậu” chứ không có “Ăn… chè chén!” song “Chè chén say sưa” và “ Nhậu say sưa” thì vẫn ổn.

* Tại sao gọi “ Quạ ô Gà ô Ngựa ô…” được mà không gọi “ Mèo ô Heo ô Chó ô…” nhiều người nước ngoài học tiếng Việt thắc mắc? Hay như “Mèo mun” thì phải “Chó mực”.

* “To” và “Lớn” ý nghĩa cũng không khác gì nhau nhưng nói thì “Người ta lớn lên” chứ không nói “Người ta to lên”! Tương tự “ To tiếng” “ Lớn giọng” “Lớn họng” thì đối tượng phía sau hoặc trước đó cần phải biết là ai chứ không dễ gây phiền lắm!

Còn nhiều nữa những thú vị trong kết hợp ngôn ngữ vùng miền thiếu hiểu biết thiếu kinh nghiệm từng trải sẽ trở thành… ngớ ngẩn khi không biết sử dụng ngôn ngữ tiếng Việt của đất nước mình…

 

NGUYỄN SÔNG TRÀ

 

tranhoangvy

Gửi PPQ

Ngày nghỉ rảnh nên post lên cho vui vậy mà. Cũng có điều thú vị chứ? Nhà thơ là từ sau này thôi trước đây người ta gọi là "thi sĩ" hoặc "thi nhân" thôi.Chúc PPQ thật nhiều niềm vui sáng tác nhiều và hay nhé? Hôm nào lên TN sẽ "a lô". Thân mến

PQ

góp ý

Bác lại trở thành "nhà ngôn ngữ học" rồi. Tuy nhiên ba miền ai cũng gọi "nhà thơ" là...nhà thơ chứ có gọi là "gia thi" đâu? Chúc bác có nhiều phát hiện mới.