sự giao lưu kết hợp thú vị của ngôn ngữ tiếng Việt

By

 

Ngôn ngữ tiếng Việt giàu và đẹp điều đó ai cũng học qua. Ngôn ngữ tiếng Việt lại phong phú giàu bản sắc địa phương. Khi có người cất lên giọng nói ta có thể phân biệt được đó là người miền Bắc miền Nam hay miền Trung. Mỗi vùng miền lại có những thổ ngữ phương ngữ riêng nếu không là người “từng trải” đi nhiều khó mà hiểu được người đó muốn nói gì. Ví dụ “ Nỏ” “tra” “ trốt” ( từ miền Trung: không già đầu)…Song hầu hết là thống nhất và hiểu được qua giao tiếp. Việc khai hoang mở cõi của cha ông xưa một bộ phận cư dân từ miền Bắc miền Trung vào khai phá mảnh đất phía Nam ngôn ngữ âm sắc được giao lưu kết hợp thành tiếng nói chung của cả dân tộc nhưng vẫn có những kết hợp rất thú vị và khó giải thích sau:

* Để chỉ con vật nuôi mỏ nhọn tai lớn ăn tạp tiếng kêu eng éc ủn ỉn người miền Bắc gọi là CON LỢN người miền Trung miền Nam gọi là CON HEO. Nhưng để chỉ một loại bánh ở miền Nam tất cả đều gọi là bánh DA LỢN ( không gọi bánh da heo!) hay “ Nói toạc móng Heo” ( không nói  “ Nói toạc móng LỢN” ?) kể các miền.

* Chỉ “hoa” ( miền Bắc) “bông” (miền Nam) ví như “Bông huệ” “Hoa huệ” nhưng khi đếm theo thứ tự ít người nói “ Một hoa hai hoa…” mà phải kèm từ “bông” ở trước như “ Một bông hoa hai bông hoa ba bông hoa…”

* Miền Bắc gọi “Buồng” miền Nam nói “Phòng” nhưng khi viết thì “Buồng The” ít ai viết “Phòng the”. Hay “Phòng thuế” chẳng ai gọi “ Buồng thuế”!

* “Gọi” ( Miền Bắc) “kêu” (Miền Nam) nhưng khi dùng để mời gọi nhiều người thì lại nói là “Kêu gọi… trở về…”.

* “ Cây bút trẻ…” và “Cây viết trẻ…” thì cũng như nhau nhưng “ Viết văn” chẳng ai nói “ Bút văn” kể cũng lạ!

* “Làm thuê” “Làm mướn” thường hay kết hợp “ Thuê mướn nhân công…”

* “ Chè chén” “ Nhậu” là những từ…”đặc sản” của hai miền Nam Bắc nhưng khi nói kết hợp với từ “Ăn” thì chỉ có “Ăn nhậu” chứ không có “Ăn… chè chén!” song “Chè chén say sưa” và “ Nhậu say sưa” thì vẫn ổn.

* Tại sao gọi “ Quạ ô Gà ô Ngựa ô…” được mà không gọi “ Mèo ô Heo ô Chó ô…” nhiều người nước ngoài học tiếng Việt thắc mắc? Hay như “Mèo mun” thì phải “Chó mực”.

* “To” và “Lớn” ý nghĩa cũng không khác gì nhau nhưng nói thì “Người ta lớn lên” chứ không nói “Người ta to lên”! Tương tự “ To tiếng” “ Lớn giọng” “Lớn họng” thì đối tượng phía sau hoặc trước đó cần phải biết là ai chứ không dễ gây phiền lắm!

Còn nhiều nữa những thú vị trong kết hợp ngôn ngữ vùng miền thiếu hiểu biết thiếu kinh nghiệm từng trải sẽ trở thành… ngớ ngẩn khi không biết sử dụng ngôn ngữ tiếng Việt của đất nước mình…

 

NGUYỄN SÔNG TRÀ

 

More...

CHỮA THƠ...

By

NHÀ THƠ NGUYỆT LÃNG Ở BÌNH PHƯỚC NHÂN ĐỌC BÀI " NGHĨ VỀ THƠ CLB" TRÊN QTVC ĐÃ GỬI MAIL CHO THV MỘT BÀI VIẾT VUI XIN POST LÊN ĐỂ CÁC BẠN CÙNG ĐỌC (TỰA ĐỀ DO QTVC ĐẶT).

Có một ông bạn già thuộc hàng… “cây bút trẻ” (vì mới tập viết); tham gia nhiều câu lạc bộ thơ ca một hôm ông mang bài thơ nhờ NL “biên tập” giùm. Vì tính hơi lười nên NL chỉ có bỏ bớt chứ không thêm vô chữ nào. Ông bạn vui lắm bèn đem đến CLB đọc cho mọi người nghe. Bài thơ ấy không những không được khen mà còn bị chê bai thậm tệ. Ông bạn già buồn lắm vì trót nhờ cái anh chàng có tiếng mà không có miếng làm hư bài thơ.

NL mới “meo” cho tờ Tuần Báo Văn Nghệ TP HCM. May sao mấy ngày sau họ đã đăng(!). Nói thật NL cũng vui bèn đem tờ báo về cho ông bạn ấy xem. Lúc đó ông mới “vơi đi mối bận lòng” và hỏi ý NL là có nên gởi bài thơ này cho Câu Lạc bộ thơ không? (vì ổng muốn tham gia CLB).

Xin nói thêm là CLB thơ VN có nhiều “chi nhánh” mỗi chi nhánh có một ông “chủ xị” duyệt qua tất cả bài của những người muốn vô cái hội ấy trước khi gởi đi. Dĩ nhiên là “nhà thơ” làm luôn công việc biên tập. Cả bài thơ không sửa chữ nào… một thời gian sau ở Trung ương CLB gọi điện vào bảo với ông bạn già của tôi là… “đây là bài thơ ăn cắp”!

NL tá hoả tam tinh bèn bảo ông bạn đòi lại bài thơ (bản đánh máy) thì thấy câu kết bài thơ được thêm vào đúng một chữ cuối dòng!

Bài thơ kèm theo để các bạn đọc chơi nhưng xin đừng cười lâu quá e “pể pụng”!

 

BÊN DI CHỈ HOÀNG THÀNH.

 

Dưới trầm tích nghìn năm…

Bao đế chế vương triều sụp đổ.

Những vàng son hưng phế

Nghĩ ngợi gì trong đất thâm nâu?

 

Áo mão xênh xang những buổi thiết chầu

Kiệu rước lọng che rực rỡ

Chật đường xe tứ mã

Hoá thạch nghìn năm giấc mộng công hầu!..

 

Hoàng thành còn lại gì đâu

Có chăng hồn liễu?

Trong bóng tà dương chạnh niềm dâu bể

Nhớ nghìn năm tìm vạch cổ thi ÂN!..

 

                                    Trần Đức Khai.

 

NL cười ra nước mắt và chỉ biết than trời. Chữ “ÂN” này trên chẳng biết có “chung chi” gì không mà ông chủ nhóm CLB “trịnh trọng” thêm vào chỗ đó thiệt là “ác đạn”. Hèn chi mấy ông ở Trung ương CLB nói “ăn cắp” là phải!

Nay nhân đọc bài viết của anh Trần Hoàng Vy chợt nhớ “tai nạn nghề nghiệp” trên nên kể ra các bạn nghe chơi!

 

Nguyệt Lãng

More...

nghĩ về thơ CLB

By

 

1. Dự lễ ra mắt một Câu lạc bộ ( CLB) thơ nhận một ấn phẩm ( tuyển tập) thơ bạn tặng lòng bỗng vui rộn rã. Song nghe những lời “khiêm tốn” của “chủ xị” và đọc lướt qua một vài bài thơ chợt miên man một nỗi gì… khó tả!

Đại loại “Chúng tôi là những người làm thơ… nghiệp dư chỉ ở cấp… xã phường (?). Làm thơ chủ yếu cho vui!”

Một bạn thơ cao niên rĩ tai “ Chọn thơ ở CLB khó hơn chọn người ra… ứng cử! Chê một câu sửa một chữ có khi bị ghét suốt đời?”

CLB thơ tụ họp đông đủ thêm một tí men cay hừng hực khí thế thơ tuôn xối xả. Nhiều người đọc thơ. Nghe có khi như bị tra tấn. Vậy là người ta…tản dần. Ai đó đùa vui “ Thơ có chức năng… giải tán đám đông!”.

2. Thơ cấp xã phường quận huyện cấp tỉnh lẻ thành phố rồi trung ương…Ai phong vậy nhỉ? Hay người ta tự nhận vận vào mình lâu ngày thành câu nói “đầu môi”? CLB là nơi tụ họp những người có chung một sở thích năng khiếu… mà CLB thơ là một trong những “tập hợp” những người làm thơ yêu thơ không ngoại trừ cả Văn xuôi. Nhưng CLB chỉ là một cái vỏ hình thức đâu phải cái “hộp chứa” có dung lượng thể tích mà có thể “cân đong đo đếm” để phong cấp hàm? Chỉ có ở đó sự khiêm tốn quá đáng thành…tự ti hoặc tự tôn để rồi chỉ chấp nhận “có khen mà không có chê” mặc dù ai cũng biết là “khen nịnh” hay là “mẹ hát con khen hay” chỉ có mình là nhất là vượt trội ngoài ra “chẳng là cái đinh gì tất” lâu ngày chầy tháng tự huyễn hoặc và đánh mất mình. Tự cổ chí kim đã từng có Cao Bá Quát mỉa mai một Thi xã bấy giờ “ Ngán thay cái mũi vô duyên/ Câu thơ Thi xã con thuyền Nghệ An” hàm ý chê thơ của Thi xã có mùi…mắm như những con thuyền chở mắm của Nghệ An! Nhưng phải giải thích ra sao khi nhóm ( cũng là dạng ban đầu của CLB) “ Bàn Thành Tứ Hữu” gồm những nhà thơ siêu việt của nền thơ ca Việt Nam như Yến Lan Quách Tấn Hàn Mặc Tử Chế Lan Viên họ lúc ấy cũng ở một tỉnh lẻ đấy thôi ( tỉnh Bình Định). Hay nhóm thơ “Chiêu Anh các” của Đông Hồ Mộng Tuyết ai dám nói thơ của nhóm không lan tỏa ra cả nước dù ở tỉnh Hà Tiên xa xôi của Nam kỳ lục tỉnh?

Cái hay tinh túy của thơ được mọi người công nhận là ở trí tuệ và bút lực của người làm thơ không phải ở CLB hay Hội này Hội kia. Nhưng “Ngọc bất trác bất thành khí” không cọ xát mài dũa làm sao ánh lên vẽ đẹp? Không bình luận khen chê không chân thành chấp nhận sự khen chê làm sao mà tiến bộ và hay được. Điều ai cũng biết nhưng không phải ai cũng tiếp nhận dễ dàng!

3. Bình thơ! Người xưa thật chí lí khi tổ chức qui tụ bạn bè tri âm tri kỷ để trao đổi và bình phẩm tác phẩm của nhau. Tầm trí tuệ được nâng lên bút lực ngày một uyển chuyển và sắc bén. Còn gì hơn? Lẽ nào bây giờ ít và hiếm những người “mắt xanh tâm sáng” khi mà nhan nhãn quanh ta toàn những bậc trí thức!

Cứ thấy thơ làm như…sản xuất bằng máy. Vèo vèo xong ngay một bài thơ cũng vần vè âm điệu lảng đảng như mây là ngợi ca lên tới trời. Thậm chí ghép bằng những khẩu hiệu nghị quyết đọc lên “rổn rảng” là bái phục! Bái phục! Cái dễ dãi “xem thường nàng thơ” vốn là sản phẩm của trí tuệ đã “đẻ” ra những bài vè ca dao tuyên truyền không hơn không kém. Thơ đứng trước sự hủy diệt là thế.

Cái dễ dàng cảm tính của CLB chắc chắn không có thơ hay ví dụ “ Quá say mất hết lương tri/ Nói năng tục bậy còn gì văn chương/ Khi say hư hỏng mọi đường/ Vợ hiền khốn khổ con thương khóc thầm” không thể gọi là thơ chỉ là vè… dán lên tường để răn đe mấy anh “say sỉn”. Hay như bốn câu thơ kết của một bài thơ “Mốt mai về dưới suối vàng/ Cứ mang theo cả muôn vàn xót xa/ Rượu suông ta uống với ta/ Uống đi cho tỉnh… tỉnh ra lẽ đời.” thì không ổn vì còn có thể tiếp nối thêm để rõ cái ý “tỉnh ra lẽ đời” nữa chứ? Còn nếu để nguyên sao không “cắt” bỏ 2 câu cuối là bài thơ có thể trọn vẹn rồi. Thêm một “khẩu ngữ” đưa vào thơ chẳng thi vị mà thành… vô vị “ Chúc nhau cạn chén cạn ly đi nào/ Một hai “dô” sướng làm sao…”!?

Hai câu thơ tạm chấp nhận “ Vẫn vui khi có nụ cười/ Thơ ngây ướt mộng rạng ngời nắng thu” giá thay từ “Ướt” thành một từ khác giàu liên tưởng sẽ hay hơn và cái vô lý của từ “Ướt” không bị phô ra thành… ngớ ngẩn. Thơ quí ở dùng từ chọn lựa một từ ưng ý quả là lao tâm tổn trí không vì thế sao gọi là “Nhất tự thiên kim”?

Không hiểu người làm thơ “cố tình” đổi câu bát thành câu thất (bảy chữ) hay lỗi “thằng đánh máy” mà câu thơ thành “ Dãi dầu mưa nắng hôm mai/ Thương chồng lại thêm bầy cháu thơ”…và hai câu “dở hơi” “ Thằng tôi thì cứ ngẩn ngơ/ buồn vui gì cũng làm thơ mới… tình”

Còn nhiều nữa những dễ dãi cho có cho vui trong tập chưa thể trích dẫn ra. Mong bạn đọc và bạn bè lượng thứ…

Tạm kết: Thơ không thể đùa không thể làm chơi nhất là khi đã in thành sách thành tập cho dù chỉ in vi tính lưu hành nội bộ. Nhà thơ Phùng Quán từng nói “Làm một bài thơ như cày xong một thửa ruộng” vất vả cực nhọc lắm. Để nâng chất lượng CLB thơ xóa bỏ cái ranh giới xã phường. Người làm thơ cần nhìn lại chính mình cẩn trọng với cảm xúc và ngòi viết của mình. Còn chỉ để xả… xì trét làm chơi thì nên đổi lại là CLB…hò vè để khỏi nặng lòng tranh cải thơ hay dở…

 

Tháng 4/ 2011

 

T. H. V  

More...

thi nhân Hà Nội ở Lâm Đồng

By

 

THAM DỰ TRẠI ST CỦA HỘI NVVN TẠI LÂM ĐỒNG TÔI VÀ NHÀ THƠ NGUYỄN VŨ TIỀM Ở CHUNG MỘT PHÒNG (p.b5). ANH LÀ TÁC GIẢ NHỮNG TÁC PHẨM NỔI TIẾNG " NGHÌN CÂU THƠ TÀI HOA" " VĂN ĐÀN BI TRÁNG"...QTVC HÂN HẠNH GIỚI THIỆU BÀI VIẾT "THI NHÂN HÀ NỘI Ở LÂM ĐỒNG" CỦA ANH.

 Tham gia Trại Sáng tác của Hội Nhà Văn VN tại Đà Lạt tháng 3-2011 tôi khá ấn tượng về 2 nhà thơ từ Hà Nội vào Lâm Đồng: Vương Tùng Cương và Dư Thị Hoàn…

Chuyện thứ nhất: Vương Tùng Cương đồng hương với tôi vùng Kinh Bắc xưa anh từng công tác ở cơ quan Hội Nhà Văn VN tại Hà Nội. Khoảng bốn năm nay anh cùng một nàng thơ vào sống ở Đà Lạt số 27 Thi Sách “một ngôi biệt thự hai trái tim vàng”. Nàng là Mai Liêng họa sĩ. Biệt thự 3 tầng thoáng rộng chỉ có 2 người các tiện nghi đều rất hiện đại. Các tầng xếp đầy tranh và hoa. Thi thoảng ngôi biệt thự lại được khóa chặt thi nhân chở họa sĩ bằng xe honda vi vu xuống các làng bản dựng giá vẽ ít ngày có khi mải vui với màu sắc họ sống nhiều tuần với bà con dân tộc. Nàng vẽ chàng ngâm thơ sáng tác hỏi có hạnh phúc nào hơn thế?

Hôm ấy tiệc rượu xong ngồi uống trà Mai Liêng đọc tôi nghe bài tản văn mới viết nói về hoa tầm xuân ở quê chị đồng bằng Bắc Bộ. Loài hoa giản dị mọc ở bờ rào mà chị viết tới hơn 3 trang A4 vi tính ý tứ phong phú nhiều kỷ niệm chân thành liên tưởng xa gần không trùng lặp. Một tâm hồn đa cảm sâu sắc tôi  thấy rất hay và xúc động.

Sau đó Vương Tùng Cương nói là anh phát hiện ở Lâm Đồng có một thứ đá quý rất đẹp (anh nói rõ tên loại đá ấy nhưng tôi quên mất). Từ đó anh nảy ra một ý định rất hay và táo bạo: anh sẽ dùng loại đá đặc biệt ấy khắc những câu thơ hay nhất của một số nhà thơ Việt Nam mà anh lựa chọn. Anh sẽ chon một khuôn viên thật nên thơ ở Đà Lạt để lưu giữ những tảng đá khắc thơ đó gọi là công viên “THI THẠCH”. Cả nước ta chỉ có Đà Lạt mới thích hợp với việc dựng Công viên THI THẠCH mà thôi: thời tiết mát mẻ du khách đến chiêm ngưỡng hoa đẹp thưởng thức thơ hay đàm đạo ghi chép rồi dịch ra các ngôn ngữ thế giới... Những câu thơ khắc trên đá quý lại có các loại hoa trăm hồng ngàn tía làm nền rực rỡ quanh năm thi ca Việt Nam phải được tôn vinh như thế mới xứng đáng.

Ồ một bảo tàng thơ hay tôi thầm nghĩ thật may cho nền thi ca nước nhà có được một người có tâm như Vương Tùng Cương. Đá quý bây giờ đắt tiền lắm lại phải dùng cần cẩu cơ giới cỡ lớn mới đưa về được rồi còn thuê thợ xẻ mài khắc… Kiến trúc sư thiết kế kỹ thuật hoa viên… Công phu lắm! Chắc công viên THI THẠCH phải tốn hàng chục tỷ đồng tôi thầm thán phục anh.

Anh lại nói: mỗi người chỉ được chọn một hoặc 2 dòng thơ thôi đấy nhé nhưng được trình bày cực kỳ đẹp thơ ấy sẽ đi vào bất tử hay trường tồn vĩnh cửu gì đó. Rồi anh nói nhà thơ nọ nhà thơ kia (rất nổi tiếng) nhưng xem ra chả được câu nào. Tôi nghe mà phát hoảng. Anh bảo đọc thơ tôi không dám mặc dù ở chỗ khác tôi rất hăng hái. Nhưng rồi khó cho tôi chủ nhân đã đãi cơm rượu không đọc sao được! Ý của chủ nhân là chỉ đọc những câu hoặc bài ngăn ngắn để xem có thể chọn khắc vào “THI THẠCH” hay không.

Nghe tôi đọc xong mỗi câu anh vẫn cầm tẩu thuốc nhả khói lạnh lùng phán hai tiếng ngắn gọn: “CHƯA ĐƯỢC!” “SẮP ĐƯỢC!” “SUÝT ĐƯỢC!”

Tôi đánh liều “vạch áo cho người xem lưng” chép ra đây các bạn có cười chê cũng đành chịu:

Tôi đọc 2 câu kết trong bài “Thung lũng vàng” mới viết tại trại sáng tác Đà Lạt:

Nhiều lá phiếu giọt mưa ào ào thả xuống

Bầu cho nỗi buồn vừa ứng cử vào tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc mấy bài thơ có đề không đề: 4 câu 3 câu 2 câu và 1 câu:

Bài trà sớm:

            Rót chén sương mờ nhấp từng chút hừng đông

            Đầu lưỡi chạm khúc thời gian nguyên chất

            Sau khoảnh khắc vị ban mai ngan ngát

            Đống thời giờ vô vị đợi chờ kia.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 3 câu:

            Hái được bông hoa đẹp nâng niu trong lòng tay

            Chính lúc này tôi đã mất hoa

            Và hoa cũng mất tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 4 câu:

            Các em hái chè cao nguyên giá lạnh

            Trót hứa hôn với mây trắng xa nhà

            Bấm ngón chân xuống đường trơn số phận

            Mưa lại từ trong mắt mưa ra.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Vị yêu nếm ngọt ngào ăn thật thì cay.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

            Gặp ánh nhìn nửa thu nửa hạ

            Tôi biết rằng trời đất sắp sang xuân.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

Nhâm nhi ly rượu nhạt

       Mình thành một khối men cay!

VTC: - Suýt được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Thôi hãy cầu siêu cho những chân trời bị nhốt trong buồng tim.

VTC: -Suýt được!

Tôi đọc đọc bài không đề 2 câu:

            Tôi kinh doanh thường xuyên có lãi

            Nhưng ngẫm ra lỗ cả một đời!

VTC: - Suýt được!

Và anh động viên “Phải cố gắng nhiều hơn nữa mới chỉ hơi hơi có triển vọng!”

***

Chuyện thứ hai. Nhà thơ Dư Thị Hoàn tác giả bài “Tan vỡ” nổi tiếng và mới đây là tập thơ “Bài mẫu giáo sáng thế” được bạn đọc yêu mến. Chị rời căn hộ cao cấp lý tưởng ở khu đô thị Linh Đàm thơ mộng thủ đô Hà Nội để lội bộ trên những nẻo đường đèo dốc Lâm Đồng hẻo lánh heo hút làm một người tu hành thực thụ. Hoàn vốn mảnh mai yếu ớt thân gái dặm trường sống thiếu thốn khổ hạnh không biết chịu đựng xoay sở ra sao? Tôi bấm điện thoại di động không thấy chị trả lời! Lát sau nhận tin nhắn: “Dư Thị Hoàn đã tịch rồi! Nhớ thương thì 1 chút tưởng niệm!” Tôi bủn rủn cả người không lẽ chị gửi tin nhắn từ bên kia thế giới? Nhưng nhìn kỹ vào máy những dòng chữ của chị vẫn trong mạng VN mobifone mà! Bèn cảm xúc viết bài thơ:

Đến Lâm Đồng hỏi Dư Thị Hoàn

Tưởng chị chỉ một lần “tan vỡ”

Vì một chuyện cỏn con:

“Sau phút giây êm đềm trên ghế đá

Anh không cài lại khuy áo ngực cho em!”

 

Chắc lần này không phải chuyện cài lại chiếc khuy

Tình yêu?

Đức tin?

Cuộc sống?

Sao “tan vỡ” cứ luân hồi trong chị

Không chịu đầu thai sang kiếp vuông tròn?

 

Thân gái mảnh mai yếu ớt

Lặn lội tìm gì nơi ngút ngàn rừng núi Tây Nguyên

Những mưa nắng khổ đau u uẩn

Còn đâu đây trong hang động kiếp người?

 

Bài mẫu giáo sáng thế

Thay bằng Pháp Cú kinh.

423 bài kệ

Như những bậc rêu dẫn chị lên thảo am hư tĩnh

“Tan vỡ” vơi dần trong tiếng mõ vô vi?

Tiếng chuông chạm vách núi

Dội ra lời cứu sinh.

 

Những câu thơ từng tháo tung trụi trần và bỏ ngỏ

Xâu chuỗi cùng vòng hạt thiện căn!

Mây thí chủ có rộng lòng khoan thứ

Mà khí thần khi tụ khi tan?

 

Dưới lưng đèo vầng trăng non xuống tóc

Núi triệu năm làm chú tiểu dâng trà…

Đà Lạt tháng 3-2011

Nguyễn Vũ Tiềm

 

More...

Gặp người ghép đá thành bản đồ Việt Nam.

By

 

GẶP NGƯỜI GHÉP ĐÁ THÀNH BẢN ĐỒ VIỆT NAM

 

Bút ký của Trần Hòang Vy.

 

Dự trại sáng tác của Hội Nhà văn VN lần này tại Đà Lạt tháng 3/ 2011 tôi quyết tâm tìm gặp ông Nguyễn Văn Minh một cán bộ hưu trí của ngành nông nghiệp nhưng lại là người có kỳ công sưu tầm và ghép đá thành hình bản đồ Việt Nam được ghi vào sách kỷ lục Ghi- net Việt Nam.

Một ngày đẹp trời tôi gọi điện thọai cho ông Nguyễn Văn Minh theo lời hẹn mà ông đã cho. Tôi biết ông đang ở số nhà 4 đường Yên Thế thành phố Đà Lạt từ nhà Sáng tác của Bộ VH. TT. DL số 2A Yên Thế mà tôi phải mất cả buổi vòng vo kiếm nhà ông Minh. Lạ con đường Yên Thế có một đọan ngắn. Thì ra nhà ông ở phía sau lưng cạnh nhà Sáng tác. Thật là “gần nhà xa ngõ”. Ông Minh ra bắt tay phấn khởi tiếp tôi người bạn văn nghệ vừa mới quen…

Qua làn khói của tách trà nóng buổi sáng ông Minh cho biết đã nghỉ hưu từ tám năm nay. Ông gốc người Can Lộc Hà Tĩnh công tác trong ngành nông nghiệp từng kinh qua Trưởng phòng Nông Nghiệp Chủ tịch huyện Giám đốc sở…Song ông lại có cái thú mê và yêu đá đến lạ lùng đi đến đâu làm gì ông cũng nhớ chọn một viên đá ở nơi ấy mang về dù đó là nước Tiệp Canada…Ông kể lần qua Canada công tác ông tìm nhặt ba viên đá tại Sic- Ney đến khi ra về Hải quan sân bay đã cho tịch thu còn phạt ông cả trăm Đô. Ông phải ra sức biện hộ năn nĩ mãi họ mới để ông mang…một cục đá về làm kỷ niệm. Tại nhà ông giữa những ngỗn ngang bề bộn (vì ông đang sơn quét lại nhà) tôi vẫn nhìn thấy một đống đá to lù lù với nhiều kích cỡ khác nhau. Đấy là những viên đá ông nhặt từ khắp mọi miền của tổ quốc có cả những viên đá ở Lào Campuchia Thái Lan Trung quốc v.v… Trên những viên đá ông đều có ghi địa danh để không lẫn lộn. Ông bất chợt đọc lên những câu thơ về đá của tôi: “ Nâng ngang mày đá tri âm/ Này vân huyết lệ này đầm tịnh sen/ Đá ngàn năm đá biếc men/ Nên trong tâm thạch có đèn hoa đăng…”. Ông nói “Đá có hồn của đá” dẫn tôi xem những viên đá quý mà ông nâng niu trân trọng. Những viên đá Thạch anh Cẩm thạch Mã não… viên có hình thù như đầu con gấu viên như những bông hoa màu sắc hoa văn diễm lệ. Có lẽ những viên đá này về tiền bạc là cả một gia tài nhưng về mặt tâm hồn và tinh thần thì thật là vô giá!

Điều làm tôi quan tâm và là tâm điểm của bài viết này là “ Bản đồ Việt Nam” được ghép bằng 64 viên đá lấy từ 64 tỉnh thành của đất nước ta. Một công trình có giá trị vĩnh hằng và độc đáo mà ông đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết và công sức để hình thành. Với chất giọng Hà Tĩnh trầm đục ông Minh mơ màng như nhớ lại những công sức và kỷ niệm mà ông đã trải qua khi hình thành tấm bản đồ đá ông kể: “ ý tưởng làm tấm bản đồ Việt Nam bằng đá đến với ông khi nước nhà vừa được thống nhất. Gần ba mươi năm ông mới hòan thành xong công trình mơ ước của mình…Từ Lạng Sơn địa đầu của Tổ quốc cho đến chót mũi Cà Mau đâu đâu cũng in dấu chân của ông. Ông thu nhặt đá trong những chuyến đi công tác hoặc tranh thủ nghỉ phép lúc rỗi rảnh ông tự đi một mình.

- Có khi nào ông thấy nãn chí hay muốn từ bỏ ước mơ của mình không?- Tôi hỏi.

- Có có đấy! – Ông cười to sảng khóai và tiếp- Như cái lần tôi đi Hà Giang hay xuống Năm Căn gì đó bị té tưởng chết…

- Ở Tây Ninh nơi anh sống tôi lấy đá từ đỉnh núi Bà Đen đấy!- Ông lại cười nhưng lần này nụ cười thâm trầm và ý nhị phảng phất nụ cười của một Thiền nhân đắm chìm và sống chết vì đá.

Tấm bản đồ Việt Nam được ông lồng trong một cái hộp làm bằng kiếng thủy tinh có kích cỡ khỏang 2m X 2m5 gốm 64 viên đá tượng trưng cho 64 tỉnh thành riêng ở thủ đô Hà Nội có gắn cái bóng đèn màu đỏ có đá ở Hòang sa và Trường Sa. Góc dưới bản đồ có tấm bằng công nhận của tổ chức sách kỷ lục Ghi- Net Việt Nam. Tấm bản đồ thể hiện sự thống nhất và tòan vẹn lãnh thổ của dân tộc ta đó là sự thiêng liêng trường tồn mà nhân dân ta phải đánh đổi biết bao mồ hôi công sức và xương máu để giành lấy từ những kẻ thù xâm lược.

Nhìn tấm bản đồ Tổ quốc với những viên đá hình thù màu sắc khác nhau có viên là lọai đá gran- nit có viên sa thạch có viên đá vôi mới thấy hết kỳ công và tâm sức của người thiết kế. Sự gắn kết khắn khít của đá nói lên sự đòan kết keo sơn của các dân tộc trên đất nước. Màu sắc hình thù của đá là bản sắc riêng của từng dân tộc. Ý nghĩa đơn sơ nhưng không phải ai xem đá cũng có thể ngộ ra được.

Ông chưa phải là một nghệ nhân nên có lẽ tác phẩm công trình tim óc của ông chưa thật sự mỹ thuật vẫn còn đó những sù sì thô mộc nhưng đã làm sống lại linh hồn của những viên đá mảnh đá. Đó chính là hồn thiêng sông núi là sự tình tự của một dân tộc anh hùng bất khuất nhưng lại cần cù nhẫn nại và hết sức tài hoa. Ở cái tuổi gần “Xưa nay hiếm” ông xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh: Người nghệ nhân ghép đá thành bản đồ Tổ quốc.

 

Đà Lạt 24/ 3/ 2011.

 

TRẦN HÒANG VY.      

More...

TÌM ĐÂU CÂU HÁT RU HỜI...

By

1. Ghé thăm người bạn văn thấy bạn đang ngồi trông cháu ngoại. Đứa bé chừng hơn mười tháng tuổi bụ bẫm và dễ thương như một thiên thần. Mừng bạn nhà có thêm cháu ngoại. Ngắm nhìn bé đang say ngủ trong chiếc nôi khá sang trọng đong đưa nhè nhẹ ngạc nhiên nhìn kỹ hóa ra nôi được ru tự động bằng cái mô tơ điện gắn ở đầu nôi. Đúng là các cháu thời @ có khác ngày xưa muốn ru nôi phải đưa bằng tay đến…mệt cả người. Chưa hết bên cạnh chiếc nôi còn để cái đầu đĩa mới cáu cạnh đang phát ra những bản nhạc thiếu nhi vui nhộn của bé Xuân Mai. Bạn buông mùng cho cháu và kéo tay tôi đến ghế ngồi. Câu chuyện bỗng xoay quanh việc chăm sóc trẻ con và ru…con ngủ!

2. Ngày xưa khi chúng tôi còn bé mẹ rồi chị rồi bà…cơ cực vất vả lắm. Ẵm bồng bú mớm rồi ru cho ngủ. Cái nôi cái võng kẻo kịt đong đưa nhờ vào bàn tay của mẹ lắm khi mõi tay vẫn không rời tao võng tao nôi bởi sợ con bị đánh thức nửa chừng. Bận bịu công việc thì …cột một sợi dây từ võng vừa làm vừa kéo dây có khi kẹp vào hai ngón chân để đưa. Nhưng muốn dỗ con cháu ngủ thì phải hát ru tức “À ơi ơi à…” hoặc “ Ầu ơ ví dầu…”. Trẻ thơ được thấm hồn mình vào lời ru của mẹ của chị hay của bà mà say sưa ngủ và khi lớn lên câu hát ru xưa tự trong tiềm thức bất chợt trở về khiến ta cứ bồi hồi mãi không thôi…

3. Bạn và tôi tôi và bạn đắm chìm vào những câu hát ru xưa ví như “ Ví dầu cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi/ Khó đi mẹ dắt con đi/ Con thi trường học mẹ thi trường đời…” có những câu ca tụng lòng yêu nước chí khí anh hùng của tiền nhân như “ À ơi ơi à….Con ơi con ngủ cho ngoan/ Để mẹ gánh nước rửa bành cho voi/ Muốn coi lên núi mà coi/ Coi bà Triệu Ẩu cưỡi voi đánh cồng….” Nhiều câu là tính nhân nghĩa thủy chung hoặc trách cứ nghe nao cả lòng “ Trồng trầu thì phải khai mương/ Làm trai hai vợ phải thương cho đồng…” hay “ Ví dầu tình bậu muốn thôi/ Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra…” hoặc như “ Ầu ơ… Gió lay bụi chuối sau hè/ Anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ/ Con thơ tay bế tay bồng…” v. v…Khoan hãy bàn đến tính “giáo dục” của bài ca dao bất chợt người mẹ hát ru con ngủ nhưng những đêm xa nhà trằn trọc khó ngủ nghe tiếng võng nhà ai kẽo kẹt lời ru con khê nồng trong đêm mới thấy hết “Mẫu tử tình thâm” chợt nhắc ta nhớ mẹ nhớ nhà đến da diết.

4. Chợt hỏi con gái của bạn: “ Con có thuộc bài hát ru con nào không?” cháu đỏ mặt cười trừ tay chỉ vào cái đầu hát đĩa. Bạn lắc đầu ngồi trầm ngâm. Bỗng nhớ ra lâu thật lâu rồi tôi không còn nghe ai hát ru con như ngày xưa nữa. Nếu có chỉ là hát…tân nhạc theo các điệu Bolero mà ru con. Đâu rồi những câu hát ru hời ngày xưa? Tôi chợt hỏi lòng chùng lại như sợi dây đàn vừa lỏng phím…

 

8/ 3/ 2011.

 

TRẦN HOÀNG VY.

More...

Tản mạn ngày tết báo tết và sách tặng và...

By


 

1. Một năm có ba ngày tết nhưng chẳng được mấy ngày... yên ổn. Năm nay sau mấy ngày lễ nghĩa làm tròn trách nhiệm và bổn phận mình lui vào một... góc yên tĩnh để tìm sự...tĩnh lặng cho tâm hồn cười cùng hoa mai và cười cùng tết...

     Chợt nhận thấy quanh mình chuyện lễ nghĩa dường như cũng qua loa chiếu lệ? Mùng một xóm mình ở hình như nhà ai nhà nấy...biết. Gia đình họ mạc thân tộc quây quần bên nhau thắp nén hương trên bàn tổ tiên ông bà thoáng chốc tỏa ra khắp chốn. Mồng hai im ắng người chạy xe ra đường tìm chỗ vui vẻ tấp vào người già trầm ngâm bên ly rượu với bạn già chỉ có tiếng hò reo "Dzô...dô..." của đám thanh niên đàn bà con gái trẻ choai choai xúm đen đỏ bên chiếu bạc sòng lô tô bài bửu bài cào...

     Mùng ba tết thầy tết nhà cửa ruộng vườn... người lác đác lưa thưa. Mâm bát dọn ra chấm qua loa rồi tản mác. Màu đỏ của những tờ hồng điều nhỏ bằng bàn tay được dán trên khắp các vật dụng trong nhà rồi cây cối trâu bò...Cái không khí náo động ồn ào có lẽ chỉ còn trên những con đường lớn. Nam thanh nữ tú tấp nập lượn lờ qua lại miết ga mà chạy trông cứ sờ sợ!

2. Thời tiết nóng lạnh cái chân bỗng nhưng nhức. Ngại đám đông ngại giao tiếp ngại cả...bia rượu. Cố gắng chừng mực: Rượu một ly bia một ly. Đầu óc rỗng không chưa dám ...khai bút lập ngôn cho những ngày đầu năm mới.

     Một góc phòng tôi chất đầy trên chục tờ báo xuân trong Nam ngoài Bắc và hơn năm mươi quyển sách các loại bạn bè gửi tặng trong năm để đấy đọc dần trong những lúc rảnh rổi...

     Ngồi xem một loạt báo tết mới thấy hầu hết các bìa báo năm nào cũng như năm nấy đều đưa hình người đẹp ra "mặt tiền" xem đó như một "may mắn" cho những ngày xuân bởi người đẹp rỡ ràng tươi như hoa kia mà. Nội dung thì số lượng bài viết có khi ít... hơn quảng cáo. Mới biết các doanh nhân doanh nghiệp đa dạng và nhanh chóng nắm bắt thời cơ để quảng bá thương hiệu có khi thương hiệu chưa thật...toàn mỹ? Cũng dễ hiểu bởi có nhiều báo "sống" được là nhờ vào quảng cáo. Mảng văn học nghệ thuật truyện ngắn ít lại không có truyện hay. Thơ thì nhiều nhưng nhàn nhạt và dường như báo tết là dịp "lì xì" cho nhiều cây bút vì thế nghe nói "bên trong" có sự...quay vòng đặt hàng cho nhau nên chỉ toàn "người quen". Đọc và thất vọng!

     Lại nhẩn nha đọc sách của bạn bè biếu tặng. Cảm kích tấm lòng người tặng sách nhất là những tập thơ có lẽ in ra để...biếu? Người viết và tặng lỗ lã trăm bề...Phí sức viết phí công phí tiền in ấn lại phí cả công... tặng! Bởi nhiều người nhận sách quăng xó không hề đọc thậm chí gom bán ... giấy vụn. Tôi nghĩ người được tặng sách dù trăm công nghìn việc vẫn nên có những ý kiến phản hồi dù là một nhận xét... nhỏ vẫn làm người tặng sách thấy ấm lòng. Đấy không phải là hình thức "mèo khen mèo dài đuôi" mà là sự chia sẻ đồng cảm thế mà...hững hờ đành sao? Chợt nhớ cách đây rất lâu rồi nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm có đề nghị... để công bằng người nhận sách nên có món tiền hay quà tương xứng với giá bìa cho người tặng sách khỏi phải thiệt thòi nghe mà mũi lòng làm sao! Theo tôi chì một lời động viên chia sẻ cũng là đủ. Có lẽ người tặng sách cũng đã dự trù cho mình những khoản... thiệt thòi như vậy và chấp nhận rồi. Điều người viết mong muốn là có bạn tri âm hiểu được những gì mình viết ra mà thôi.

3. Qua mấy ngày tết mới thấy cần sự bình an và yên tĩnh không thể coi " Tháng giêng là tháng ăn chơi" bởi rất nhiều người đã và đang chuẩn bị cho những công việc ngày thường. Những cánh mai đào dù có lưu luyến bịn rịn ngày xuân thì vẫn phải mãn khai hương sắc dần phai nhạt bay cùng cơn gió thoảng. Bên thềm vàng rực sắc mai lả tả về cùng đất mẹ. Ngày mới lại bắt đầu với những công việc mới...

Mùng 4 tết Tân Mão.

T. H. V.

More...

MÙA TUỐT LÁ MAI

By



 

* Tạp văn của Nguyễn Sông Trà


1
. Mùa đã cuối đông mà trời đất phương Nam còn se se lạnh buổi sáng sương giăng mờ cổng nhà đường phố. Cũng lạ mù sương màu trắng đục từng hạt bé li ti bám đầy trên tóc trên cả...mi mắt tạo cái cảm giác thích thú lảng đảng. Sương không mùi vị nhưng khi ta hít sâu vẫn cảm cái mùi ngòn ngọt của cỏ non của lộc biếc và mùi thơm dậy thì của...đất!

2. Non nửa tháng nữa là Tết người người ngược xuôi hối hả phảng phất những gương mặt những ánh mắt nhìn lạ quen song dường như trong sự rạng rỡ của ngày thoáng chút lo của những ngày năm cùng tháng tận. Nỗi lo cơm áo gạo tiền lễ nghĩa cho mấy ngày xuân. Tính toán đó rồi lo lắng đó vì dường như mỗi năm vật giá mỗi leo thang? Nhu cầu của năm sau cao hơn năm trước. Nhà cửa áo quần và con cái mỗi ngày mỗi lớn?

3. Mẹ già vẫn thơ thẩn vào ra mỗi khi con cháu đi làm đi học hay vắng nhà. Mẹ tựa cửa và ra cổng săm soi hai gốc mai cổ. Những gốc mai có lẽ chỉ bằng tuổi con cháu của người nhưng có vẽ như đã già lắm rồi. Thân cành mảnh mai có chỗ khẳng khiu rêu mốc đến tội nghiệp! Cái gốc già xù xì bong tróc vỏ trắng song lá vẫn nhiều lắm. Từng lớp lá xanh đã dần chuyển sang cái màu chàm bạc lại bám đầy bụi đỏ năm tháng không còn cái vẻ óng ả mượt mà ra dáng của cây mai quân tử. Mẹ vin cành mai cầm nắm từng chiếc lá người bỗng lẩm nhẩm và nói một mình: " Đã gần rằm Chạp mùa tuốt lá rồi đây" mắt mẹ bỗng ngời sáng như đang hình dung cảnh thay da lột xác của mai trong những ngày xuân với lộc nõn nụ biếc tròn căng và hoa nở từng chùm từng chùm vàng óng trong cái nắng ấm của mùa xuân. Mẹ nói vọng vào nhà: " Ngày mốt mấy đưa ở nhà chuẩn bị tuốt lá mai cho mẹ...".

4. Trong cái nắng muộn vàng ong hoa nắng lũ trẻ kê ghế bắc thang trèo tuốt lá mai tiếng cười nói râm ran như chim sẻ. Thỉnh thoảng một tràng cười như nắc nẻ hay một tiếng thét rộ lên đấy là lúc có đứa đưa tay lên mặt quẹt vội mồ hôi kéo theo một vết bụi như vẽ râu trên mặt hoặc khi phát hiện một chú sâu róm co mình trong đám lá. Lá mai từng chiếc từng chiếc từ bàn tay đám trẻ thả bừa xuống sân xuống gốc mẹ nhẫn nại gom góp từng đống nhỏ đôi mắt trìu mến hết nhìn đống lá lại nhìn đám con cháu tuốt lá mai như đám giặc...cào cào châu chấu rào ăn lá. Hình như có giọt lệ nóng lăn từ trên má người? Để có những cành mai đẹp rạng ngời hương sắc phải cần có sự mất mát hy sinh của những chiếc lá kia. Và để có được hạnh phúc sum vầy con cháu mẹ cũng đã có những mất mát hy sinh. Bấc giác tôi cũng nghe cay nồng sống mũi.

5. Buổi trưa và chiều tôi và đám trẻ được huy động sang giúp nhà bác Sáu. Nhà bác có cả một vườn mai rộng thêm vài chục chậu mai kiểng loại chiến để dành bán Tết. Thu nhập gia đình bác chỉ trông chờ vào vụ mai tết. Gọi là sang giúp nhưng chỉ là hụ hợ cho vui vì bác cũng đã thuê mướn gần chục nhân công chuyên việc tuốt lá. Sang chỉ để xem và để nghe bác giảng giải về những kinh nghiệm trồng mai học để biết thêm về giá trị cây mai. Phân biệt cây mai rừng cây mai ghép. Từ cây hoa mai năm cánh đơn thuần người ta có thể lai ghép thành những cây mai có vài chục cánh thậm chí cả trăm cánh. Và cũng từ cái màu vàng thuần khiết như nắng của mai người ta có thể tạo ra những cánh mai màu vàng nghệ hay màu vàng nhạt thậm chí có cây mang hai màu hoa điển hình là cây mai hoa trắng và hoa vàng mà bác Sáu quí hơn vàng có người đã trả giá cao mà bác chưa bằng lòng bán...

Mưa thuận gió hòa ít rét là những điều kiện cho mai sinh trưởng và phát triển. Mưa nhiều một chút ngập úng hoặc rét giá mai có thể nở sớm hoặc nở muộn lúc ấy thì...ba ngày tết có lẽ cũng kém vui. Những năm gần đây cây mai lại lên máy bay ra tận miền Bắc hoặc sang các nước có người Việt định cư sinh sống. Nhìn cây mai như được nhìn thấy quê nhà và người thân.

Mùa tuốt lá mai cả khu vườn mai râm ran tiếng nói cười lòng người cũng rạo rực và vui như Tết...

N. S. T.

More...

CAO SU RỤNG LÁ tản văn của Trần Hoàng Vy.

By


                                                                       
 

                       Mùa xuân mùa của cây cối đâm chồi nẩy lộc muôn hoa khoe sắc thắm nhưng thật là ngạc nhiên khi có một lòai cây cứ mỗi độ xuân về Tết đến lại thi nhau trút lá những chiếc lá đang từ màu xanh ngã màu ban đầu là vàng úa sau chuyển thành cái màu nâu đỏ và lả tả bay trong gió trở về với đất mẹ tạo thành một bức tranh kỳ vĩ sinh động như những bức tranh màu của danh họa Le-vi-tan.

             Đó là những cây cao su đang vào mùa ngưng chuyển nhựa thay lá mới. Trong gió và nắng sớm những chiếc lá vàng lìa cành run mình chao theo từng cơn gió nhẹ từ tốn đáp xuống những đường lô bụi đỏ hòa mình trong nắng ấm tạo thành một khung cảnh vừa thương cảm lại vừa lãng mạn...

             Thương cảm vì những thân cành gầy guộc còn in những vết hằn của đường cạo thương cảm cũng bởi lẽ sinh li tử biệt ...của một đời lá khi trở về nguồn cội và hóa thân vào cát bụi còn lãng mạn bởi lẽ lớp lớp lá vàng bay rụng không phải bởi mùa thu với câu thơ Kiều tuyệt tác :"Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san" và không phải bởi cái mùa thu lá vàng bên trong vườn Lục-xanh-bua ở xứ trời Tây xa lắc mà đang là mùa xuân đất Việt bên những rừng cao su bạt ngàn tĩnh lặng lớp lớp lá rơi xạc xào dưới chân người ngắm cảnh.

              Bất chợt một cây cao su già thân sần sùi bạc mốc bám cheo leo trên cao một lòai cây tầm gửi ký sinh. Đó có thể là một giò phong lan một chùm ráng bay hay một bụi tảo khiến con người đa mang thêm cảnh thêm tình nếu có sẵn máy chụp hình trên tay ta có thể tin chắc sẽ có một bô ảnh đẹp.

               Bụi đỏ lá vàng bay cây trơ trụi lá...phải chăng là một tứ thơ của trời đất ?

                                                                                             

                                                                                            TRẦN HÒANG VY.

More...

LẠI CHUYỆN NHẠC..."CHÔM" THƠ.

By


 

Một bằng hữu của THV điện thoại hỏi: " Ông có nghe CD. Tình ca 1.000 năm Thăng Long- Hà Nội chưa? Có bài hát " Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội" của Thiên Lý sao lời lại...quá giống với bài thơ của ông vậy?" thú thật là tôi có hơi...bị té ngữa vì chẳng biết gì cả tìm được CD và... quả đúng như ông bạn vừa cho hay.

Bài thơ " Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội" tôi lấy tên thật là TRẦN VĨNH tham dự cuộc thi do báo Sài Gòn GP và NVH. TN tổ chức. Bài được đăng trên báo SGGP số Chủ nhật ngày 20/09/2009 sau đó được in cùng với bài "Và em Phố Phái" trong tập "Thăng Long- Hà Nội Trái tim tôi NXB Thanh niên ấn hành quí IV năm 2009 như sau:

Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội

Bất chợt Sài Gòn mưa hè nhỏ giọt
Lá me chưa kịp ướt mưa dừng
Bất chợt thèm nghe lanh canh ly sấu ngọt
Phố Huế vỉa hè quán cóc... người dưng!

Bất chợt mùa đông co mình Hồ Gươm lạnh
Cây liễu rũ thả buồn tóc sương
Sài Gòn phương Nam cái nắng rất dễ thương
Ta gói thế nào gửi cho em được?

Chiều vào Bảo tàng gặp Hà Nội xưa cũ
Mắt người mở cõi nhớ Bắc
Ta nhớ nhau ngày sương khói hồ Tây
Cổ Ngư ơi xa lắc...

Bất chợt Sài Gòn cái hoa dầu quay tròn kỷ niệm
Ghế công viên Thủ Lệ có ai ngồi
Ta và em ở hai đầu đất nước
Gửi hồn theo những cánh mây trôi

Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội
Đêm nghe một tiếng còi xa
Mới đây mà nhớ Bắc
Mưa ầm ào trên đường ray tàu qua

Bất chợt bất chợt và bất chợt
Sáng nay gặp ở đường Nguyễn Huệ
Một cành đào Nhật Tân
Chao ơi mùa xuân xứ Bắc
Ta mang mùa xuân đi và hứa sẽ mang về!
Thân Sài Gòn vương nhớ một vùng quê!...

Trần Vĩnh


Không hiểu vì sao tác giả THIÊN LÝ (kiêm ca sĩ thể hiện bài hát) khi phổ thành ca khúc lại...QUÊN một cách...ác nhơn là không đề tên tác giả bài thơ? Híc vụ này tôi bị cũng hai lần rồi. Rõ ràng là văn hóa tác quyền xem ra hơi bị... thiếu hay sao ấy?

Nghe đâu bài hát còn được dịch ra tiếng Anh phát hành tận xứ... người và bị "chê" là dịch theo kiểu...giả cầy nữa. Ví như tựa đề " Bất chợt Sài Gòn nhớ Hà Nội" được dịch là Suddendly Sai Gon miss Ha Noi . Hu hu miễn bình!

Mời các bạn truy cập vào các đường link sau để nghe bài hát thẩm định dùm lời có...mượn của tôi không?:

1/ http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=hDJT5s3LPT

2/ http://music.anhtrang.org/bat-chot-sai-gon-nho-ha-noi-thien-ly-5263html

3/ http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Bat-chot-Sai-gon-nho-Ha-noi-Thien-Ly

Nếu bạn Thiên Lý nào đó có đọc Entry này làm ơn trả lời thắc mắc dùm tôi cám ơn.

TRẦN HOÀNG VY.

More...