ĐỌC THƠ LÊ HỒNG THIỆN

By





 

LÊ HỒNG THIỆN NỖI NIỀM CHUNG RIÊNG VỚI TRẺ EM

(Đọc tập thơ " Chung riêng cây trái" NXB Kim Đồng 2009)

 

*Trần Hoàng Vy.

     Tập thơ thứ 10 của nhà thơ Lê Hồng Thiện (Hội viên Hội VHNT Hưng Yên Hội viên Hội NVVN) với 71 bài thơ là những gửi gắm trao đổi với con cháu về cuộc sống thường nhật xảy ra chung quanh ta của một người thơ tuổi sấp sĩ bảy mươi nhưng tâm hồn luôn tươi trẻ hồn nhiên và hóm hĩnh.

     Không gian thơ của Lê Hồng Thiện rất gần với những cảm nhận của lứa tuổi thiếu nhi đó là cỏ cây hoa lá chim muông là những vật dụng gần gũi thân quen như cái gối quạt máy quả bóng cây nến cây bút và các con vật như heo trâu chó gà...qua nghệ thuật thể hiện bằng những bài thơ lục bát ngủ ngôn ngắn gọn phù hợp với cách đọc cách cảm của trẻ.

More...

PHẢN HỒI " TỰ KHÚC +"

By




 

Ngày "phát phát" ( 8/ 8 ) tại quán Cà phê Vườn Văn THV gia đình và thân hữu đã tổ chức giới thiệu ra mắt phát hành tập thơ " TỰ KHÚC +". Đây là tác phẩm thứ 10 của THV.


Trước đó và sau khi ra mắt QTVC đã nhận được những phản hồi tích cực từ tập thơ qua các bạn bè thân hữu xin được "khoe" lên để cho...vui vẻ.

* Nhà văn Nguyễn Đức Thiện (Tây Ninh) : " Tập thơ được thực hiện với phong cách mới. Rất ấn tượng..."

* Nhà nghiên cứu Văn học Phạm Quang Trung (Đà Lạt) : " Có nhiều sáng tạo trong tập thơ lần này của THV. Tuyên ngôn thơ rất có ý nghĩa."

* Họa sĩ Nguyễn Văn Bình ( Hội Nhạc sĩ VN Tây Ninh): " Hình ảnh trong thơ anh rất sinh động. Ngôn ngữ giản dị mà đẹp lung linh. Những bài thơ anh viết về quê tôi (Hà Nội) rất hay!.."

* Nhà văn Mang Viên Long (Bình Định): " Truyền cảm vì sự giản dị -chân thành / sâu lắng vì sự trong sáng- hồn nhiên/ không hề dụng công trau chuốt hay cầu kỳ làm dáng /  giữa bao sự ngụy tạo đang có cơ hội thao túng văn học hôm nay..."

* Nhà thơ Nguyễn Huỳnh Sa (Bình Thuận): " TỰ KHÚC + là một tập thơ hay hiếm hoi mà mình được đọc. Trong đó nhiều bài thơ khi đọc xong người ta có cảm giác giống như vừa thưởng thức tách trà Bắc có cái dư vị ngòn ngọt đậm đà rất thú vị..."

( CÒN TIẾP)

More...

cảm nhận thơ THV của nhà văn MANG VIÊN LONG

By


TÔI "QUEN BIẾT" VÀ ĐỌC VĂN CỦA NHÀ VĂN MANG VIÊN LONG CŨNG ĐÃ HƠN 40 NĂM NHƯNG "VĂN KỲ THANH" MÀ "BẤT KIẾN KỲ HÌNH". QUA TẬP THƠ "TỰ KHÚC +" CỦA TÔI TẶNG ANH ANH ĐÃ ĐỒNG CẢM VÀ CHIA SẺ VỚI BÀI VIẾT SAU QTVC XIN TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU BÀI VIẾT CỦA ANH CỦA MỘT TẤM LÒNG ĐỒNG CẢM VÀ ĐỒNG ĐIỆU.


 

Bài Viết : M a n g  V i ê n  L o n g

          GIANG HỒ TÊ CHÂN ( trang 65) là một trong 47 bài thơ của tập thơ thứ 5-    "Tự Khúc +" của Nhà thơ Trần Hoàng Vy vừa được nhà xuất bản  Thanh Niên ấn hành vào tháng 8 năm 2010. Tôi cảm thấy " rất khoái" bài thơ GHTC-nên muốn ghi lại đôi điều để chia sẻ cùng bạn đọc-và tác giả- (cũng là để cảm tạ một tấm lòng...)

           " Giang hồ tê chân quên dép rớt

              bạn hiền tìm không biết rớt nơi đâu

              bỗng thấy tiếc một thời sung sức

              mòn gót giày lên núi xuống sâu "

          Tuổi trên 60 thường bị bệnh tim mạch- suy vành hay hở valve tim do đó máu từ tim không đến được các bộ phận như chân tay hay đầu-nên cảm thấy tê nhức là một trong những triệu chứng bênh lý thông thường. Bệnh thấp khớp mãn cũng có thể gây tê chân tay thường xuyên nhất là lúc cử động nhiều hay lúc thời tiết thay đổi . Đó là căn bệnh thường có ở tuổi gần xế chiều! Ở đây " Giang hồ tê chân..."-có nghĩa là người bạn vì " đi nhiều/ lang bạt/ lao đao" nên " tê chân"  (cùng lúc  tuổi già ập đến  với bệnh suy tim thấp khớp hay viêm thần kinh tọa)-bởi vậy " quên dép rớt" cũng là một " hiện tượng" bình thương! Nó " bình thường" đến buồn cười- nhưng cũng thật chua xót!

         Đôi dép đang mang trong chân mà rơi rớt mất một chiếc nơi nào cũng không hay biết-thì qủa thật là tay giang hồ tứ chiến rồi : " Bạn hiền tìm không biết rớt nơi đâu ?". Chỉ riêng một hình ảnh " bình thường" này thôi nhà thơ đã phác họa nên chân dung của ngừoi " bạn hiền" một cách tế nhị sâu sắc: Mê mãi giang hồ đó đây/ bốn phương là nhà-tám hướng là bạn-nên sá chi chiếc dép?.  Đây là phong cách như nhiên của người nghệ sĩ chân chính- "Chiếc dép rớt" gợi lên một đời sống phong trần- rất lãng mạng nghệ sĩ-bằng lời thơ thật giản dị thắm tình:

              " bỗng thấy tiếc một thời sung sức

                 mòn gót giày lên núi.xuống sâu"

          Qua chuyện " dép rớt/ không biết rớt nơi đâu" tưởng nhỏ nhoi tầm thường vậy-nhưng đã làm cho người bạn ( và nhà thơ) " ngộ" ra một nỗi buồn sâu kín về lẽ vô thường của đời người:  " Bỗng thấy tiếc một thời sung sức". Thấy tiếc. Thấy thương. Thấy nhớ. Đó là tình cảm ban đầu khi đối diện với thực tại  trực nhận ra rằng một thời son trẻ " mòn gót giày lên núi xuống sâu" nay đã dần qua rồi?

              "  Giang hồ gì? cốt thăm bè bạn

                  Người đỡ người thồ-cứ ruổi rong

                  Thơ dăm chữ rượu chè dăm cốc

                  Và bốc lên ta cứ tang bồng "

           Chuyện " giang hồ/ lang bạt" của thời tuổi trẻ của thời ước vọng căng đầy-nay đang dần lùi xa chỉ còn là bóng nhớ là kỷ niệm-hiện tại nơi đây/ chỉ còn lại là Tình Bạn thắm thiết : " Giang hồ gì? cốt thăm bè bạn". Vì quá nhớ bạn bè một thuở không quên nên tuy đã " tê chân quên dép rớt" mà vẫn cứ " Người đỡ người thồ cứ ruổi rong". Nhà thơ không nói nhiều đến cái tình bằng hữu sâu đậm rộng lớn kia-mà chỉ qua 2 câu 14 chữ ngắn ngủi đơn giản vậy mà sao lòng tôi vẫn cứ nao nao? Thái độ dứt khoát xem nhẹ mọi thứ của người bạn và lời thơ khí khái : " Và bốc lên ta cứ tang bồng" đã quyện lấy nhau một cách hồn nhiên như đôi tấm chân tình nọ .

                   " Ngồi nhà một mình cũng thấy chán

                      Cơm bưng rượu rót tích sự gì?

                      Văn chương lạt lẽo đọc ngao ngán

                      Thôi tìm bằng hữu rượu chung ly".

             Càng về chiều cảm nhận về cuộc đời của con người càng thấy trống trải-cô độc khi đã qua rồi cái thời bay nhảy bận rộn đó đây-hiện tại còn gì đáng để cho đời ta trân quý ngoài tình bạn một thời son sắc? " Thôi tìm bằng hữu rượu chung ly"- từ bỏ sự êm ấm nhạt nhẽo đều đặn của sự hưởng thụ của tuổi già " cơm bưng ruợu rót"-trong tâm hồn bạn đang khát khao cháy bỏng một niềm chia sẻ an ủi chân tình hơn là kéo dài cuộc sống vô vị-nhất là  khi đứng trước cảnh " Văn chương lạt lẽo đọc ngao ngán"- Khi văn chương đã không còn là những phản ánh trung thực của đời sống không còn là những ân  tình gần gũi chân chính-thì chính văn chương sẽ đem lại cho ta bao điều " ngao ngán" ?  " Văn chương lạt lẽo đọc ngao ngán" càng làm cho con người trở nên lạc lõng cô đơn hơn bao giờ! Cứ ngồi đó mà chờ " Cơm bưng ruợu rót tích sự gì? " . Nhà thơ đã ý thức được một điều cốt lõi : "Đời sống không phải là sống lâu hay chết sớm/ mà là sống như thế nào?"

                " Ừ cứ ruổi rong-cứ ruổi rong

                   Đất nước mình đường sá long đong

                   chân trót tê rồi không thấy mỏi

                   có đi thấy vạn vật xoay vòng"

             Thôi thì hãy cứ ra đi cứ ruổi rong cho nỗi buồn dịu bớt cho tâm hồn này được chút thong dong. " Ù cứ ruổi rong cứ ruổi rong" cho dù trên đường thiên lý quê hương còn bao vết thương loang lở của dặm trường và của đời ngừơi. Chiến tranh đã đi qua nhưng bao nỗi buồn vẫn còn lại trên thân xác quê hương như con đường " long đong" nọ. Đã trải qua bao biến cố đổi thay bao tang thương một thuở- " chân đã trót tê rồi"-thì có  còn gì nữa đâu để e ngại lo lắng ?-" Chân trót tê rồi không thấy mỏi". Và   " Có đi thấy vạn vật xoay vòng" . Đi là tiếp cận là gần gũi-là hòa đồng với vạn vật muôn mầu quanh ta-để thấy được rằng vạn hữu không có gì đứng yên mà luôn tiếp nối " sinh/diệt" trong từng sát na của đời sống. "Thấy vạn vật xoay vòng" là thấy được triết lý sống chơn thật muôn đời mà ta đã từng lãng quên?  Thấu đạt được điều tưởng đơn giản này là một thực chứng sâu sắc không phải ai ai cũng nhận biết được !

               " Đâu cứ hoàng hôn là tắt nắng

                 Vẫn nồng hương vị  rựơu  tri âm

                 " họa hổ họa bì nan họa cốt"

                  Giang hồ say rượu-sẽ tri tâm! "

            " Đâu cứ hoàng hôn là tắt nắng" cũng giống như " Đâu phải xuân tàn hoa rụng hết" ( thiền sư Mãn Giác)-sức sống mầu nhiệm của phần đời tâm linh sẽ còn mãi cho dù thời gian có trôi qua- cuộc đời có xế tàn hay hoại diệt! " Đêm qua sân trước một cành mai" ( Ts MG)-  Tình người tình bằng hữu vẫn còn đó-  " Vẫn nồng hương vị rượu tri âm" vẫn mãi nồng ấm bao dung sẻ chia với đời. Nhà thơ Đặng Ngọc Khoa đã  từng cảm nhận " (..) Mạch máu vỡ bên dòng suối cạn/ Tim anh đập trong lòng bè bạn" ( Không Trái Tim Ai Ngừng Đập Trên Đời)-thì Trần Hoàng Vy cũng đã đồng cảm tâm sự: " Họa hổ họa bì-nan họa cốt/ giang hồ say rượu-sẽ tri tâm"- Say để mà " tri tâm" để  hòa đồng là một-trái tim sẽ không bao giờ ngừng đập bởi vì hơi ấm  của" hương vị rựou tri âm" sẽ được truyền trao tiếp nối-mãi mãi.." Còn gặp nhau thì hãy cứ say/ say tình say nghĩa bấy lâu nay ( Tôn Nữ Hỷ Khương) . Đó là những cơn say nồng nàn ấm áp nhất của đời người vậy.

             " Mặc kệ tê chân măc kệ dép

                chân trần mới hiểu đất ...có gai

                giang hồ say hết bao nhiêu bạn

                trong cuộc trần ai-ai hiểu ai? "

            Đã thấu đạt được mọi lẽ sống như thị của cuộc đời  tạm gởi-thì sá gì chuyện tê chân chuyện rớt dép? -" Măc kệ tê chân mặc kệ dép" có vậy thì mắt mới sáng/ lòng mới mở vì  " Chân trần mới hiểu đất... có gai"-Chân trần tức là chân không được mang dép chân không-chân không được che chắn bảo vệ bất cứ cái gì khi tiếp xúc với mặt đất-với đường đời khúc khủyu chông gai thì mới cảm thông được hết nỗi gian truân của kiếp người chân lấm tay bùn nghèo khó ở quanh ta!

               " giang hồ say hết bao nhiêu bạn

                  trong cuộc trần ai-ai hiểu ai ? "

            Hãy cứ mở lòng kết thân-hãy " say hết bao nhiêu bạn" đi-rồi sẽ tìm thấy người tri âm trong cuộc trần ai mờ mịt cách chia này! 

            Trần Hoàng Vy viết bài thơ " Giang Hồ Tê Chân" để " tặng anh Cảnh Trà Nguiyễn Đức Thiện và Vũ Miên Thảo" ngày 22 tháng 10 năm 2008 - theo tôi đây là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ anh : " Truyền cảm vì sự giản dị -chân thành / sâu lắng vì sự trong sáng- hồn nhiên/ không hề dụng công trau chuốt hay cầu kỳ làm dáng /  giữa bao sự ngụy tạo đang có cơ hội thao túng văn học hôm nay..."

            

Quê nhà ngày đầu tháng 8/2010

MANG VIÊN LONG

     

      

  

More...

GẶP BẠN THƠ thơ Lệ Bình (TP.HCM)

By


 

Gặp nhau tại Hà Nội nhà thơ Lệ Bình tặng chủ QTVC tập thơ NỢ CÙNG NGỌN GIÓ NXB Hội Nhà Văn ấn hành tháng 6/ 2010. Đây là tác phẩm thứ 7 của Lệ Bình. QTVC xin trích bài thơ GẶP BẠN THƠ (viết khi nhà thơ Lệ Bình đến Tây Ninh và ghé thăm gia đình THV) đến với bạn bè thân hữu và xem như một kỷ niệm đẹp của bạn bè văn chương.


GẶP BẠN THƠ

  • Gửi Trần Hoàng Vy

Mỗi người một phía gió trăng

Dấu thương vào nhớ xa xăm đợi chờ


Gặp nhau quên cả chiều mờ

Rừng cao su lặng như tờ- lá rơi


Cũng là phiêu dạt đôi nơi

Nhờ thơ đất khách xanh lời cỏ cây


Góc sân hoa thoảng hương bay

Câu thơ gửi gắm vơi đầy sớm khuya


Thơ chồng được vợ sẻ chia

Ngâm lên từ nỗi nhớ quê mặn mà


Bâng quơ theo suốt đường xa

Bạn trao hương đất về nhà thơm hơn


Sau thơ còn lắm vấn vương

Trước thơ câu chữ vô thường đợi ta


Tp. Hồ Chí Minh 19/12/2008


LỆ BÌNH.

More...

TIN MỚI... HOT ĐÂY!

By




 

Đầu tháng Tám này (8/ 2010) chủ quán Thơ Vàm Cỏ sẽ cho ra mắt bạn bè thân hữu tập thơ TỰ KHÚC + ( Đọc là "Tự khúc cộng" hay "Tự Khúc dương" đều được) còn vì sao "cộng" vì sao "dương" thì...bí mật hạ hồi phân giải!

Tập thơ do NXB Thanh Niên cấp giấy phép gồm 44 bài thơ cũng...bí mật? Có nhiều ý kiến của các nhà văn nhà thơ nhà phê bình ...và họa sĩ về tập thơ (Sẽ công bố sau chịu khó chờ...)

Hy vọng sẽ được nhiều bạn đọc bạn bè thân hữu ủng hộ và đón xem...

More...

ĐỌC THƠ

By



 

NGÔ VĂN TUẤN "NỢ" QUÊ HƯƠNG NỢ TÌNH NGƯỜI.

(Đọc tập thơ NỢ NXB Trẻ).

*Trần Hoàng Vy.

Ngô Văn Tuấn chọn tên cho tập thơ in riêng thứ hai của mình là " Nợ" một cái tên cửa miệng của kiếp nhân sinh...Bởi lẽ con người từ khi mới sinh ra là đã "mang nợ". Nợ nhiều lắm: Cha mẹ sông núi quê hương tổ tiên ông bà nợ thầy cô nợ nhân nghĩa nợ...tình và cả nợ tiền! Song cái nợ của thi nhân là phải "rút ruột" trả tơ cho đời mà mỗi bài thơ viết ra là một món nợ có khi trả hết "cả gốc lẫn lãi" có khi...suốt đời trả mãi vẫn chưa xong!

Đi tìm "cái nợ" trong thơ Tuấn là xuyên suốt nỗi niềm đau đáu nhớ quê nhớ mẹ và cả nhớ...em song cái đau đáu ấy lại đằm thắm mênh mang không dữ dội cũng không phá phách. Đó là sự nhẫn nhịn cam chịu bởi Ngô Văn Tuấn đã nhận thức được rằng: " Ngày trôi qua mấy bể dâu/ Đêm trôi qua tóc nhuộm sầu cố hương/ Nửa đời cơm áo tha phương/ Gót du hành mãi đau thương tận cùng..." (Buồn xa xứ). "Gót du hành" cụm từ đã cũ lỗi với thời gian. Giá mà Tuấn thay một cụm từ khác "đắt" hơn có lẽ câu thơ sẽ nặng thêm cùng với nỗi nhớ?

More...

ĐỌC THƠ

By


 

TRỢT GIỌT MƯA RƠI RƠI VÀO "VŨNG NHỚ"...

(Đọc tập thơ VŨNG NHỚ của Nguyễn Tấn On)

*Trần Hoàng Vy.

          VŨNG NHỚ là tập thơ thứ 6 của Nguyễn Tấn On (sau các tập Một khúc sông Trà Thơ tặng người Phượng xưa Hồn quê Chuông gió). Nguyễn Tấn On cũng đã từng nhận các giải thưởng: Giải I thơ Lục bát của tuyển Áo Trắng (1999-2000) giải 4 thơ tạp chí Sông Hương ( 2001-2003) và nhiều giải thưởng thơ khác...

          Nguyễn Tấn On là người con của quê hương Núi Ấn- sông Trà hiện sinh sống và công tác tại thành phố "ngàn hoa" Đà Lạt. Thơ anh đằm thắm nhẹ nhàng miên man những hoài niệm về một vùng quê đã xa có khi như sương mờ bảng lảng có lúc lại như mưa bão đau đáu những thân phận người: "Ta ngồi nếm gió/ Nếm mưa/ Nuốt trăng ừng ực/ Đã chưa...?Bạn bè" (Mưa quê) và đây nữa: "Bờ tre con quốc kêu vang/ Đi đâu em đổ nắng tràn bến xưa/ Ngẩn ngơ thấy gió ngỡ mưa/ Đi đâu đi đẩu tôi vừa về đâu...?"(Đi đẩu đi đâu?).

More...

GIỚI THIỆU THƠ QUẢNG NGÃI (TT)

By


 

QTVC kỳ này xin giới thiệu tiếp hai nhà thơ của Quảng Ngãi : NGUYỄN NGỌC HƯNG LÊ NGỌC TRÁC mời các bạn cùng xem.



MƠ VỀ SÔNG VỆ.


Ngày u ám gió thổi tràn qua mặt

Mới đôi mươi thiên mệnh đóng đinh rồi

Tôi một ngã cầm như cây bật gốc

Thả theo dòng nước đục bập bềnh trôi...


Đời ngỡ hết lòng không cam chịu hết

Qua mỗi ngày gắng vượt một gian nan

Như sông Vệ hiếm phù sa nhiều cát

Vẫn chắt chiu nuôi đồng bãi mỡ màng


Như sông Vệ ngàn năm trôi mải miết

Gom góp tinh hoa dâng tặng đôi bờ

Chẳng đòi ai trả công cho lòng tốt

Chỉ mong người được sống đẹp như thơ

More...

GIỚI THIỆU THƠ QUẢNG NGÃI

By



Núi Ấn sông Trà Quảng Ngãi

 

QTVC KỲ NÀY XIN GIỚI THIỆU 2 BÀI THƠ CỦA NHÀ THƠ TRẦM THỤY DUNGUYỄN QUA TRUÔNG TRÍCH TRONG TẬP SÓNG SÔNG TRÀ


KHÚC THU QUẢNG NGÃI.


Tôi ngồi lại với mùa thu Quảng Ngãi

Dòng sông Trà trầm mặc với sương mưa

Con đò nhỏ về chốn nào xa ngái

Em có còn tưởng tiếc chuyện ngày xưa?


Con sóng vỗ mãi chân cầu thầm lặng

Một chút buồn phơ phất gió heo may

Tôi bất chợt gặp một bông cúc dại

Nở bên chiều khi nắng đã dần phai.

More...

giới thiệu tập thơ SÓNG SÔNG TRÀ

By



 

QT.VC vừa nhận được tập thơ SÓNG SÔNG TRÀ do nhà thơ Hồ Nghĩa Phương gửi tặng. Đây là tập thơ do nhóm thơ THIÊN BÚT THI HỮU tập hợp và biên tập Hội VHNT tỉnh Quảng Ngãi chịu trách nhiệm xuất bản tháng 02/2010.

Tập thơ dày 96 trang gồm 59 bài thơ của 40 tác giả là người quê quán Quảng Ngãi hiện đang sinh sống công tác ở Quảng Ngãi hoặc đã xa quê nhưng tâm hồn vẫn luôn hướng vọng về quê hương Núi Ấn- Sông Trà nơi : "Đã từng muối mặn gừng cay/ Quê mình hai tiếng đong đầy yêu thương" (Hai tiếng quê mình Nguyễn Mậu Chiến) với những đêm " Hát hố" ngày xưa: " Hát hố/ Thâu đêm/ Gạo giã trắng tháng ba/ Gạo giã ngà tháng tám/ Mắt dao cau cắt mấy lọn trăng thề/ Bây giờ người về đâu?/ Mà câu hát long đong còn đọng mãi/ Hồn quê." (Mạc Trường Thiên) để rồi có lúc lòng đau đớn xót xa bởi : " Mốt mai dạt những mảnh đời/ Lá đa tháng bảy phận người hoa đăng/ Trầm luân mộ gió thẻ nhang/ Mà canh cánh chở nợ trần gian thêm" (Bão Chanchu Lý Văn Hiền). Và phận người đôi khi: "Tôi cánh chim/ Bay/ Không để lại vết gì..."(Đinh Tấn Phước).

           QT.VC xin chân thành cám ơn và trân trọng giới thiệu cùng bạn bè gần xa.         

More...