thơ VŨ THỊ MINH NGUYỆT Hà Nội.

By

 

Nhà thơ VŨ THỊ MINH NGUYỆT một blogger quen thuộc của Hà Nội gửi tặng QTVC tập thơ DẤU YÊU ƠI NXB Văn học ấn hành quí IV- 2008. Sách dày 140 trang gồm có 67 bài thơ và nhiều cảm nhận của bạn bè thân hữu. Trình bày bìa nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Đây là tập thơ thứ 2 của Vũ Thị Minh Nguyệt ( Sau tập VŨ ĐIỆU CỦA TRĂNG). QTVC xin giới thiệu chùm thơ trích từ tập thơ của Minh Nguyệt.


ƯỚC GÌ.

Ước gì mình năm tay nhau

Đi trong buổi lạnh đêm thâu tận cùng

Ước gì ở chốn mông lung

Cho môi mặn chẳng lạnh lùng tìm môi

More...

thơ QUÂN TẤN Cần Thơ.

By

 

Nhà thơ trẻ QUÂN TẤN Hội viên Hội nhà văn TP. Cần thơ vừa gửi tặng QTVC tập thơ CHUYẾN HÀNH HƯƠNG VÔ ĐỊNH sách dày 92 trang gồm 47 bài thơ chia làm 3 phần ( Riêng tặng quê hương Kể về người tình Chuyến hành hương vô định) do NXB Văn nghệ ấn hành quí IV- 2008. QTVC xin trân trọng trích giới thiệu 2 bài thơ của Quân Tấn.

VIẾT CHO CHA.

Không là quạnh quẽ đêm mưa

Lạ sao

Ở giữa hè trưa nhớ người

Nhớ khi nắng cháy da trời

Giọt mồ hôi

Đổ xuống đời- cỏ xanh

Võng tay đan dẻo mộng lành

More...

ngày xuan dạo VƯỜN TRÚC ONLINE Trần Hoàng Vy.

By

 

NGÀY XUÂN DẠO BƯỚC VƯỜN TRÚC ONLINE.

*Trần Hoàng Vy.

             Qua mấy ngày xuân sau những tiệc tùng ồn ả chúc tụng của cái tình cái nghĩa. Của những nghi lễ đời thường tôi thường tìm cho mình những khoảng vắng lặng êm đềm để thả hồn với văn chương...

              Những dư âm dư chấn và lắng đọng của báo Tết được xếp gọn gàng trên kệ tủ còn lại những tập thơ trang nhã xinh xắn của bạn bè từ muôn nơi gởi tặng. Tôi chọn cho mình cái thú vị đầu năm: Dạo bước Vườn Trúc online của bạn bè bloggers Quãng Trị.

              Một khoảng vườn thật mát một cái bàn nhỏ một cái ghế tựa và bình trà quạu Thái Nguyên chính hiệu...Tôi có một thói quen đọc thơ khi đã độc ẩm...gần cạn nửa bình trà. Không uống rượu khi dạo bước cùng thơ bởi lẽ tôi sợ cái bốc và hứng của rượu nó làm mình dễ...lơ tơ mơ trông gà hóa cuốc! Trà làm thanh thản và lắng đọng tâm hồn dễ tiếp nhận cái sâu xa tài tình của ngôn ngữ.

 

Vườn Trúc online là cái hình cái dáng của CLB Trúc Sơn Trang như những lời tự nhận khiêm tốn : "Chúng tôi đặt tên cho Hội trường ảo của mình là Trúc Sơn Trang bởi vì cái tổ chức ảo của mình được phát kiến sinh thành và thường xuyên tụ tập sinh hoạt trong mảnh vườn nhỏ nhắn đầy tre trúc của người Chủ nhiệm CLB - Nhà văn Xuân Đức. Mảnh vườn là có thật hàng chục loại tre trúc Việt Nam được tập họp về đây...

               Tất cả chúng tôi tự ví mình là trúc tre trong một mảnh vườn nhỏ...Tất cả khát vọng và niềm vui ấy chúng tôi cố gắng hiển thị lên trang thơ. Mong được bạn bè đón nhận..."( Chúng tôi tự giới thiệu).

                Từ cái cổng ngỏ và lời giới thiệu ấy tôi chợt nhận ra mình có một cảm tình mới lạ và mong muốn được tìm kiếm thật nhiều cái vẻ đẹp "ảo mà thật" và "thật mà ảo" đó qua sự thể hiện và cảm xúc của 25 người thơ tiêu biểu cho 25 "cây trúc" của Trúc Sơn Trang mà từ lâu tên tuổi của họ tôi đã được biết đến trên mạng và cả trong đời sống văn chương thường nhật.

                 Trước hết hãy nghe Hồ Sĩ Bình tâm sự : " Hôm qua bão tới ngoài hiên/ Nghe em điện thoại từ miền thảo vy". Khoan hãy hỏi miền "Thảo vy" ấy là miền nào? Bởi lẽ giông bão là điều có thật ở thiên nhiên và cuộc đời. Có trãi qua mới biết cái tâm cái tình nó nặng trĩu nhường nào : "Ơn em còn giữ thật thà/ Ngày sau thiên cổ để mà nhớ nhau" (Thảo Vy). Từ cái mạch rất thật ấy mà Trần Bình đã phải : " Ta về trở lại ngày năm cũ/ Một triền quê/ Xao xát giọt lòng/ Người đi có nhớ mùa tình tự/ Ai thả hồn thơ bên bến sông? " (Ta về trả lại ngày xưa cũ).

                  Với Xuân Lợi- Giang Châu thì cái quán ngày nào đã là kỷ niệm ký ức: " Vắng chỉ mai thôi trơ trống lễnh lang/ Mùi ngọc lan tràn vào phế ngực/ Những ban mai đôi chân hối thúc/ Về Giang Châu! Giang Châu!" và " Về quán Giang Châu ta về bên ta/ Nơi tình yêu làm tổ/ Nơi nhen nhóm lòng ta ngọn lửa/ Ấm bên này lan tỏa tới mai sau..."(Quán Giang Châu).

                    Quảng Trị là quê hương nơi một thời ghi đậm dấu ấn của khói lửa binh đao. Thôi không nhắc lại những đau thương mất mát bởi đang là mùa Xuân. Lê Bá Dương người thơ xa quê viết về Quảng Trị thật đầm ấm và cũng thật trĩu nặng ân tình: "Trước bời bời trắng cát/ Sau gió Lào triền miên/ Ngực chờm ôm lòng biển/ Lưng tựa chiều Trường Sơn/ Quảng Trị ơi Quảng Trị/ Dây nam bình ngang lưng/ Người đi về xa ngái/ Day dứt câu ân tình" (Quảng Trị ơi Quảng Trị).

                      Nhà văn Xuân Đức "ông chủ" của Trúc Sơn Trang từ một sự việc rất nhỏ nhưng cũng rất "sống thực" với nội công thâm sâu anh đã viết ra những dòng mà khi ngẫm kỹ ta không khỏi...bàng hoàng: "Trên đời này chưa thấy/ Cái ngứa làm chết ai/ Nhưng mà rất khó chịu/ Muốn chưởi vung giữa trời.../ ...Mồ cha cái con ngứa/ Nhằm lúc cánh tay đau/ Lại núp sau cột sống/ Gậm nhấm tấm lưng nhàu" người thơ rất thật nêu ra cái cụ thể: " Sao không là trước mặt/ Sao không ở bên sườn/ Thói đâu quen lén lút/ Chọc quậy phía sau lưng?" và cái chân lý mà người thơ nêu ra là : " Tựa lưng mài vào cửa/ Chỉ thêm rát da mình/ Đành nuốt căm nín giận/ Sống chung loài tiểu nhân..."(Cái ngứa ở phía sau lưng) thì ai dám bảo đó là cái "ảo"? cái âm bản đã hiển hình hiển hiện và ai...cũng có ở trong đời!

                       Người thơ Lê Văn Hoan hóm hỉnh nhưng không phải tự trào. Có lẽ anh muốn nói đến một cái ảo khác nhưng cũng sẽ là hiện thực : "Chiếc áo em may mới mặc đôi lần/ Vừa khổ ngang tầm hợp màu đúng mốt/ Đường viền có xước những múi khâu/ Hàng chỉ thêu nguyên màu thế kỷ/ Cơn lốc cuốn đi đi vào vũ trụ/ Hằng Nga ơi cất giữ cho anh/ Ngày mai kia có chuyến du hành/ Người đến đầu tiên là anh tìm áo"(Lên cung trăng tìm áo).

                       Nghĩ về mưa Cao Hạnh có lối thơ là lạ : " Mưa/ Thả sợi trước mắt nhà thơ/ Treo hồn nhà thơ lên bóng mưa/ Mưa xuống cơn mưa trời đất/ Mưa mùa xuân/ Mưa mùa hè/ Mưa mùa thu/ Mưa mùa đông/ Những cơn mưa có một bộ mặt riêng/ Nhưng đều đi theo một con đường xưa cổ/ Là trong veo rớt xuống phận bọt bèo"(Mưa)

                        Thanh Tịnh thì cảm...mưa qua một điệu thức khác : "Đêm nghe mưa/Sụt sùi phôn ướt sũng/ Ngậm ngùi mưa đổ vội vàng/ Sóng nấc nghẽn-thậm thào loang nước/ Nhạt nhòa ướt đẫm đêm hoang" và " Sóng dứt chừng lạnh ướt-mưa xa"(Phôn).

                         Tháng bảy miền Trung mình không biết ra sao? Chứ tháng bảy miền Nam mưa lê thê buồn lắm! Trần Trình Lãm kết bài thơ (Tháng bảy về đó em ơi) : "Tháng bảy về thoáng cô liêu/ Tôi đi lẻ bóng liêu xiêu cuối đường/ Chỉ còn một chút nắng vương/ Tôi đem kết nhụy gửi thương cho người/ Tháng bảy về đó em ơi".

                          Võ Văn Luyến vẫn với dòng lục bát truyền thống nhưng giàu ngôn ngữ mềm mại với những cảm xúc thật lắng : "Mấy mùa trăng lạc ca dao/ Cỏ hoa chúm chím môi đào dạ thưa/ Mây ngoan buông xuống mặt hồ/ Tơ chùng thả sợi ngẩn ngơ xuống lòng" (Khúc trầm gửi miền sương ngọt).

                          Cát Miên Hoài Nhạn những cây trúc...tiểu thư hiếm hoi của vườn Trúc Sơn bỗng như một cơn gió...lay cành trúc xạt xào một hơi thở dài của một cuộc sống thật : "Những người đàn bà quá lứa lỡ thì/ Nhìn đời qua những tiếng thở dài/...Là tiếng thở nẫu ruột/ Trắng dã một đêm trăng/ Lỡ/ Thì/ Sục soạng trên từng xentimét đường cong/ Thất thanh một cú xiết/ Lỡ thì thảng thốt..." (Đàn bà lỡ thì Cát Miên). Và cũng là những cung bậc giao cảm buồn trong một trạng thái "Đi tìm...một nửa": "Em đi tìm anh/Anh ở nơi đâu! Em đi tìm anh/ Anh ở phương nào/ Để em chờ/ Để em đợi...Em vẫn đi/ Dù mưa nắng giãi dầu/ Để tìm...Nửa kia còn lại..." (Hoài Nhạn) thì ai bảo đó không phải là tình cảm rất thật của một con người hiện hữu.

                           Phan Văn Quang với (Lục bát làng Kim Long) đã "hong chút dại khờ ngày xưa" : " Rượu làng một thuở bạn quê/ Nhiều năm ra phố vẫn mê rượu làng.../...Củi rều đốt khói chiều nay/ Uổng công phơi phóng những ngày nắng lên" và " Rượu làng uống với bạn thơ/ Mùa xuân hong chút dại khờ ngày xưa".

                            Cổ Thành xưa là chiến địa nay đã có những đàn sáo trở về "líu ríu cười trên non mướt cỏ xanh". Bài thơ (Những đàn sáo Cổ Thành) của người thơ Phạm Minh Quốc là dấu hiệu thanh bình trong ấm áp của đất trời Quảng Trị : "Những đàn sáo cổ thành/ Líu ríu cười trên non mướt cỏ xanh/ Trong lao xao cây mùa trút lá/ Xa xăm chân trời là bến đỗ/ Miền cổ tích không chiến tranh..."

                             Với Đức Tiên (Trăng hạ huyền) dường như là tiếng lòng anh đang "Đến hẹn giữa mùa yêu": " Trăng hạ huyền rải lụa đồng quê/ Bờ dương liễu thì thào tâm sự.../...Nước chảy mềm vai nõn bờ ao.../...Mấy mùa trăng diệu ảo bồi hồi/ Mầm trăng dậy vòm ngực căng vội vả" đã là hình ảnh thi tứ tràn trề cho : " Bà đỡ mùa ân ái/ Tay trinh tuyết nên hình hài thơ dại/ Tròn nguyên vóc dáng thiên thần".

                              Trương Đình Tuấn Hồ Tĩnh Tâm Nguyễn Xuân Tư Phan Bùi Bảo Thy... là những người con Quảng Trị xa quê song mỗi người vẫn góp vào một dáng trúc thi nhân cho vườn Trúc Sơn thêm nhiều ý vị. Nếu Trương Đình Tuấn tự cảm ; " Nước sông gạo chợ nơi nào/ Em tôi biết có chiêm bao cánh đồng..."( Vãn mùa) thì người...lang bạt kỳ hồ tít tắp tận miền Tây sông nước Hồ Tĩnh Tâm lại (Tôi Quỳ chân) để dâng tâm linh cho quê mẹ: "Lượm lặt tuổi tên mình/ Lượm lặt đam mê và khát vọng/ Dâng lên bàn thờ Quảng Trị tâm linh/ Mối tình không bao giờ nguôi được/ Tôi quỳ chân/ Tôi quỳ chân/ Tôi quỳ chân".

                              Nguyễn Xuân Tư đi là để khám phá: "Rồi tôi sẽ đến nhiều miền đất lạ/ Khám phá thiên nhiên cảm nhận bao điều/ Để trái tim không chai lì hóa đá/ Đời không gì bằng: Hạnh phúc tình yêu" (Rồi tôi sẽ). Và (Đêm trở gió) ở quê người cái nỗi lòng cái trăn trở mới làm ta đau đáu làm sao một quê mẹ. Hãy nghe Phan Bùi Bảo Thy cảm nhận: "Đêm trở gió/ Quê người quạnh quẽ/Ký ức nghìn năm vội vã quay về/Tôi cuộn tròn tấm thân như con sâu róm đói/ Gặm nhấm nỗi buồn rũ nợ đam mê". Khúc mở đầu cũng là điệp khúc cho cái kết một bài thơ làm tôi cứ bần thần xao xuyến. Tôi cũng đang ngụ cư nương tựa quê người...

                              Ánh nắng chiều vàng đã xuyên qua kẻ lá rắc lổ chỗ hoa trên những trang thơ. Xuân đã chiều vẫn còn những bạn thơ trong tập mà tôi chưa kịp "điểm danh"(Văn Xương Lê Như Tâm Hoài Quang Phương Phạm Minh Quốc Phan Luận Nguyễn Văn Chức...) hãy thông cảm cho tôi vì tôi đã phiêu diêu qua nhiều cõi thơ với xạc xào muôn lá trúc. Bước chân nhìn xuống đã thấy thấp thoáng cỏ áy tà. Hiện thực thì gần mà ảo ảnh thì xa lơ xa lắc. Xin lui gót và cảm ơn một ngày xuân với thơ của VƯỜN TRÚC ONLINE.

                                                                           Bên bờ Vàm Cỏ mồng bốn Tết Kỷ Sửu

                                                                                     TRẦN HOÀNG VY.      

More...

Giới thiệu tập " THƠ TÂY NINH 2008" Trần Hoàng Vy.

By

 

ĐẤT NƯỚC CON NGƯỜI TÂY NINH TRONG THƠ.

*Trần Hoàng Vy.

       

         
Những ngày cuối năm 2008 bước sang năm 2009 Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Tây Ninh đã cho ấn hành tác phẩm "Thơ Tây Ninh 2008" (NXB Hội Nhà Văn) với sự góp mặt của 12 tác giả thơ trong tỉnh.

         Tập thơ là sự tập hợp những cảm xúc cung bậc tình cảm hướng về đất nước-con người Tây Ninh qua con mắt thơ và tấm lòng thơ của từng tác giả.

         Tây Ninh là một trong những tỉnh thuộc khu vực Miền Đông Nam bộ nằm ở phía Tây Nam của Tổ quốc là tỉnh biên giới sát với nước bạn Campuchia. Trong thi ca nói riêng và văn học nghệ thuật nói chung Tây Ninh được nhắc đến còn khá khiêm tốn và mờ nhạt. Sử cũ còn lưu truyền câu chuyện về nữ sĩ Sương Nguyệt Ánh (Con của cụ Đồ Chiểu) một lần viếng cảnh Tây Ninh lên núi Bà nhưng chỉ để vịnh một cây Bạch Mai trên núi...Nghĩ về Tây Ninh trước ngày giải phóng người ta lại nghĩ đến câu hát cũ "Tây Ninh nắng nung người..." hoặc trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước Tây Ninh được biết đến qua bài thơ "Vàm Cỏ Đông" (chung với Long An) hoặc những địa danh gian khổ và ác liệt trong chiến tranh Biến giới Tây Nam...

Đất nước và con người Tây Ninh hôm nay dưới ngòi bút của những nhà thơ Tây Ninh không chỉ là miền đất “Trung dũng kiên cường” mà còn có Núi Bà sông Vàm Cỏ Đông Lòng hồ Dầu Tiếng Căn cứ TW Cục…với những con người cần cù chịu thương chịu khó với những mối tình chung thủy sắc son…Tất cả làm nên một diện mạo mới một đất nước con người mới với sơn thủy hữu tình đang từng giờ từng ngày chung tay góp sức cùng với cả nước xây dựng cho giang sơn gấm vóc Tổ quốc Việt Nam đẹp giàu…

           Ta hãy nghe lời…rũ rê mời gọi của Nguyễn Quốc Việt qua bài thơ “Ai có về Tây Ninh với tôi?”:            Người ta đi những Nha trang Phan Thiết/ Sóng bạc biển xanh mây trắng lưng trời/ Cao ốc Sài Gòn thông xanh Đà Lạt/ Ai có về Tây ninh với tôi?             Tây Ninh chỉ có núi Bà thôi/ Vàm Cỏ sông trôi lục bình hoa tím/ Mộc mạc sắn khoai hiền thơm bông lúa chín/ Ai có về Tây Ninh với tôi?              Đất Tây Ninh không phải là nơi “cằn khô sỏi đá” song cũng là đất sa bồi có pha cát. Không nhiều hương vị mật ngọt của trái cây các loại. Song cũng có “ Mía ngọt mì thơm khoai chín lại bùi”. Có “ Xa mát Trà Vong Đồng Rùm Chàng Riệc/ Triền miên rừng già cánh võng đưa nôi” ( Ai có về Tây Ninh với tôi?)               Tây Ninh một trong những tỉnh hiếm hoi của miền Nam có núi. Đó là ngọn núi Bà Đen nơi vừa là căn cứ kháng chiến một di tích danh lam thắng cảnh được cả nước biết đến không chỉ qua truyền thuyết về mối tình của nàng Thiên Hương với chàng trai Lê Sĩ triệt. Núi Bà Đen ngày nay là một địa chỉ du lịch khá thú vị với cáp treo máng trượt. “ Trượt đi/ Mấy phút thôi mà!/ Chẳng vấp phải đá chẳng va phải trời/ Nương theo sườn núi mà trôi/ Như được trở lại…/ Cái thời tuổi thơ.” ( Trôi ở núi Bà Nguyễn Quốc Việt).                Núi như một người bạn để thầm thì gửi thương gửi nhớ. Nguyễn Văn Tài với bài thơ “Chiều bên núi” đã viết :                 Để có những chiều đứng ngó bâng khuâng/ Hoàng hôn tím cánh chim bay về núi/ Chim lẻ bạn cho lòng người bối rối/ Giữa bao la cô độc đến vô cùng/ Núi vẫn ung dung/ Nỗi niềm riêng của núi/ Cho ta muôn trùng/ Thương nhớ một người xa.”                 Còn Phan Kỷ Sửu núi là nơi chốn trở về. Khóc thương người anh văn chương (Nhà văn Vân An) Phan Kỷ Sửu viết : “Nhà văn lại về với núi/ Ngàn năm bóng núi nghiêng che/ Như bóng mẹ hiền mát rượi/ Ngày nào ru giấc trưa hè” (Người lại về với núi)                Bên cạnh đất núi là sông là hồ: Với Vàm Cỏ Đông Trần Hoàng Vy đã cảm nhận : “Nắng vẽ màu son thiếu nữ/ Chiếu hồng lên khúc sông xanh/ Mắt lúng liếng và sông lúng liếng/ Mây trôi sông trôi chiều trôi nhanh” ( Sông ơi chiều tím rồi)                 Sông sẽ là nỗi nhớ : “Nỗi nhớ bất ngờ như chưa từng có/ Nhớ bâng quơ như không phải của mình/ Vàm Cỏ ơi cuộc đời em đó…”(Nhớ Vàm Cỏ Nguyễn Thị Kim Liên)                  Và sông cũng giống như người mẹ : “Tôi yêu thơ như yêu cuộc đời lãng tử/ Quên sóng bạc chèo xuồng hát giữa giòng sông/ Câu ca dao đêm rằm não nuột/ Là mẹ tôi thức hát giọng trầm”… “Dòng sông xanh nay đôi bờ nước đục/ Mẹ tôi khuyết dần theo ánh trăng khuya…” (Từ một giòng sông nước mắt Trương Văn Bảy).                   Về hồ Vũ Miên Thảo có bài “Dầu Tiếng ca” : “Lững lờ sóng lửng lơ mây/ Lờ mờ núi trắng/ Xanh cây bóng hồ/ Dáng em lóe nắng mùa khô/ Chiều êm chuông vọng/ Hồ thu cựa mình.” để rồi người thơ tự hỏi : “ Có không/ Mấy tiếng ve buồn/ Gọi trăng xuống/ Để dễ thương mặt hồ…”                    Sơn thủy hữu tình ắt hẳn sẽ có những con người hữu tình. Con người Tây Ninh trong chiến tranh gian khổ đã : “Ba mươi năm chiến tranh đã đi qua/ Mà chẳng bao giờ anh nguôi chuyện cũ/ Thuở ấy…hôm nay dặc dài nỗi nhớ/ Nỗi nhớ về em cô gái mở đường…”(Tháng tư thương nhớ Nguyễn Công Sao) và : “ Sau chiến tranh còn một nửa trở về/ Chúng tôi nhìn nhau ướt đằm nước mắt/ Mở bản đồ đánh dấu từng khoảnh đất/ Tọa độ nào các anh đã hy sinh…” (Chân dung Tiểu đội Nguyễn Công Sao).                     Những người con của Tây Ninh sẵn sàng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh : “Thượng nguồn sông/ Ừ thượng nguồn sông/ Những cô gái /chưa chồng/ Đi vào trận đánh/ Không có ai ngẩn ngơ/ Hoa mua ngẩn ngơ/ Sông ngẩn ngơ/ Chiều rồi loang mực tím…”( Thượng nguồn sông Vàm Cỏ Trần Hoàng Vy)                    Chiến tranh đã đi qua nhưng nỗi đau còn để lại : “ Cờ đỏ bay trên đài liệt sĩ/ Hương lòng cháy đỏ giữa bao la/ Bồi hồi gió chạm lay cành sứ/ Hay các anh về trong sắc hoa!” ( Anh về trong sắc hoa Nguyệt Quế).                     Con người Tây Ninh biết nén nỗi đau để bước vào dựng xây cuộc sống mới : “ Giàn giáo đã sẵn sàng/ Thép hàn đã buộc xong/ Đội trưởng cầm búa kiểm tra thêm lần nữa…/ Những người công nhân cắm cúi thay nhau ăn vội bữa trưa/ Rồi trở lại với cơn mưa / Tiếng rào rào máy trộn…” (Bê tông Nguyễn Quốc Việt).                      Mỗi người đều có cho riêng mình những kỷ niệm gắn bó với nơi mình đã sinh ra lớn lên và làm việc. Đó là : “ Tôi đánh rơi tuổi trẻ giữa tiếng đàn/ Ai nhặt được?/ Cho tôi xin nhận lại!” (Trương Văn Bảy) với Nguyễn Thị Kim Liên thật bình dị và êm đềm qua “ Ngôi nhà hoa cỏ” : “Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoa/ Ngôi nhà nhỏ bình yên lòng thị trấn/ Gió và nắng! Tiếng xe trôi bất tận/ Thành thân thương như máu thịt của em rồi”. Có thể là em trong giấc ngủ : “Trời phương Nam những ngày/ Giông to gió lớn/ Từng cánh hoa khép vội vàng/ Tôi bâng khuâng nhìn trời đất chuyển/ Đất rung/ Và em trong giấc ngủ mơ màng” ( Nhìn em Minh Phương). Còn Đào Phạm Thùy Trang thì : “Đâu phải bây giờ em mới yêu anh/ Em yêu anh từ mười năm trước/ Ngã rẽ cuộc đời mấy ai biết được/ Bao người yêu nhau mà sống gần nhau” (Với anh).                   Với Lê Thị Phù Sa kỷ niệm là sự chuyển đổi thời gian biến ảo qua một không gian trữ tình khác : “Em nhặt thời gian ép sách/ Anh tìm ký ức xa xăm/ Bướm hồng theo vào ngăn cặp/ Thương hoài áo trắng tháng năm” (Hè thương).                    Nguyệt Quế trở lại với sắc màu thời gian của một đời người: “Thức trọn đêm nay với quê hương/ Gối đầu Tiên Thuận ngắm trăng sương/ Sáng mai con trở về quê nội/ Nỗi nhớ chia hai mỗi chặng đường!” ( Ngoại ơi).                     Mười hai người thơ của xứ Tây Ninh là 12 bông hoa với những sắc màu riêng nhưng cùng góp hương cho cánh đồng thi ca của một tỉnh lẻ âm thầm hòa chung nhịp điệu cùng đất nước. Xét về mặt nghệ thuật cả tập thơ cũng có những điều để bàn nhưng người yêu thơ đôi khi vì quá yêu cái cảm xúc chân thành hồn nhiên đã chuyển cái tình thành sự rộng lượng bỏ qua những hạt sạn trên đường…Âu cũng là điều dễ chấp nhận. Người viết bài xin được dành cái quyền bình xét cho độc giả…                     Ngày Xuân nâng chén trà thơm cùng mời mọi người dạo bước trên cánh đồng “ Thơ Tây Ninh 2008”.                                                                                              28 Tết Kỷ Sửu 2009.                                                                                                  TRẦN HOÀNG VY. 

More...

TẾT CỦA MẸ TÔI thơ NGUYỄN BÍNH.

By

 

Bài thơ TẾT CỦA MẸ TÔI của cố thi sĩ NGUYỄN BÍNH là một câu chuyện kể bằng thơ thể hiện cái Tết truyền thống tiêu biểu của những gia đình Việt xưa mà ngày nay dường như ít gia đình còn giữ được. Nhân sắp đến Tết Kỷ Sữu 2009 QTVC xin trân trọng giới thiệu lại bài thơ xem như một sự "Ôn cố tri tân" thay nén tâm nhang dâng lên NGUYỄN BÍNH.

TẾT CỦA MẸ TÔI.


Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều

Mẹ tôi lo liệu đủ trăm chiều

Sân gạch tường hoa người quét lại

Vẽ cung trừ quỉ giồng cây nêu.


Nuôi hai con lợn tự ngày xưa

Mẹ tôi đã tính "Tết thì vừa"

Trữ gạo nếp thơm mo gói bó

Dọn nhà dọn cửa rửa bàn thờ.

More...

thơ HOÀNG QUÝ (Vũng Tàu)

By

 

Nhà thơ HOÀNG QUÝ (Vũng Tàu) gửi tặng QTVC tập thơ GIẢ TRANG NXB Văn học ấn hành quí I/ 2008 khổ 11 5 x 17 5 cm dày 160 trang gồm 54 bài thơ và bài giới thiệu của Nguyễn Đình Chiến.

QTVC xin trân trọng giới thiệu một số bài thơ của Hoàng Quý trích từ tập GIẢ TRANG.


GIÓ ĐÃ TRỞ VỀ.


Gió đã trở về!

Gió đã trở về!

Thắp đài thiêng

Rung bức rèm mê ngủ

More...

thơ PHAN PHỤNG VĂN

By

 

PHAN PHỤNG VĂN tên thật là Phan Thị Hộ năm nay đã 79 tuổi (sinh năm 1929 tại Tây Ninh). Gần nửa thế kỷ đăm đắm với nghiệp Thơ. Cô xứng đáng được anh em văn nghệ sĩ ở Tây Ninh gọi với danh hiệu Nữ sĩ. QTVC kỳ này trân trọng giới thiệu 2 bài thơ của Nữ sĩ.

More...

Đọc thơ NGUYỄN HUỲNH SA

By

 

NGUYỄN HUỲNH SA HÒN ĐÁ MẶN TỪ BIỂN.

(Đọc tập thơ Đá mặn nghiêng đời nghe biển vỗ Hội VHNT Bình Thuận quí IV 2008).


*Trần Hoàng Vy.

              Những ngày cuối năm cái đất địa phương Nam hai mùa mưa nắng bỗng dưng trời đất se se lạnh man mác một nỗi niềm vu vơ thương nhớ...

              Không dưng thèm muốn một ngày ra với biển thì sáng nay bưu điện chuyển đến một món quà...từ biển. Một món quà mang ý vị tinh thần trang nhã mà trìu trĩu tấm lòng của người tặng.

More...

đọc thơ ĐỖ MINH DƯƠNG

By

 

NGỪỜI " HÀO PHÓNG GIỮA MIỀN ĐẦY NẮNG GIÓ"

(Đọc tập thơ VỚI MIỀN ĐẤT ĐỎ Đỗ Minh Dương NXB Hội Nhà Văn 2007)

*Trần Hoàng Vy.

              Nhà văn Nguyễn Đức Thiện đưa tôi xem tập thơ Với miền đất đỏ của một người tuổi đã lục tuần quê Thanh Hóa từng là lính và cũng từng là phóng viên của báo Đồng Nai. Đó là anh Đỗ Minh Dương hiện đang sinh sống tại Đồng Nai "miền đất đỏ" và cũng là "miền đầy nắng gió" theo cách gọi của anh.

More...

Cảm thức LÊ NGỌC TRÁC với MỘT CHÚT TÌNH THƠ.

By


 

Cảm thức LÊ NGỌC TRÁC với MỘT CHÚT TÌNH THƠ.

(Đọc Một chút tình thơ Hội Văn học Nghệ thuật Bình Thuận tháng 5/2008).

*Trần Hoàng Vy.

          Lê Ngọc Trác tên thật là Lê Ngọc Khôi anh sinh ra tại Tư Nghĩa Quảng Ngãi nhưng sinh sống và làm việc tại Thị xã La Gi tỉnh Bình Thuận. Từng là phóng viên của báo Thuận Hải (Bình Thuận trước đây). Chẳng biết từ khi nào cái nghiệp văn chương lại đeo đuổi và ám ảnh anh đến tận bây giờ.

More...