CHỮA THƠ...

By

NHÀ THƠ NGUYỆT LÃNG Ở BÌNH PHƯỚC NHÂN ĐỌC BÀI " NGHĨ VỀ THƠ CLB" TRÊN QTVC ĐÃ GỬI MAIL CHO THV MỘT BÀI VIẾT VUI XIN POST LÊN ĐỂ CÁC BẠN CÙNG ĐỌC (TỰA ĐỀ DO QTVC ĐẶT).

Có một ông bạn già thuộc hàng… “cây bút trẻ” (vì mới tập viết); tham gia nhiều câu lạc bộ thơ ca một hôm ông mang bài thơ nhờ NL “biên tập” giùm. Vì tính hơi lười nên NL chỉ có bỏ bớt chứ không thêm vô chữ nào. Ông bạn vui lắm bèn đem đến CLB đọc cho mọi người nghe. Bài thơ ấy không những không được khen mà còn bị chê bai thậm tệ. Ông bạn già buồn lắm vì trót nhờ cái anh chàng có tiếng mà không có miếng làm hư bài thơ.

NL mới “meo” cho tờ Tuần Báo Văn Nghệ TP HCM. May sao mấy ngày sau họ đã đăng(!). Nói thật NL cũng vui bèn đem tờ báo về cho ông bạn ấy xem. Lúc đó ông mới “vơi đi mối bận lòng” và hỏi ý NL là có nên gởi bài thơ này cho Câu Lạc bộ thơ không? (vì ổng muốn tham gia CLB).

Xin nói thêm là CLB thơ VN có nhiều “chi nhánh” mỗi chi nhánh có một ông “chủ xị” duyệt qua tất cả bài của những người muốn vô cái hội ấy trước khi gởi đi. Dĩ nhiên là “nhà thơ” làm luôn công việc biên tập. Cả bài thơ không sửa chữ nào… một thời gian sau ở Trung ương CLB gọi điện vào bảo với ông bạn già của tôi là… “đây là bài thơ ăn cắp”!

NL tá hoả tam tinh bèn bảo ông bạn đòi lại bài thơ (bản đánh máy) thì thấy câu kết bài thơ được thêm vào đúng một chữ cuối dòng!

Bài thơ kèm theo để các bạn đọc chơi nhưng xin đừng cười lâu quá e “pể pụng”!

 

BÊN DI CHỈ HOÀNG THÀNH.

 

Dưới trầm tích nghìn năm…

Bao đế chế vương triều sụp đổ.

Những vàng son hưng phế

Nghĩ ngợi gì trong đất thâm nâu?

 

Áo mão xênh xang những buổi thiết chầu

Kiệu rước lọng che rực rỡ

Chật đường xe tứ mã

Hoá thạch nghìn năm giấc mộng công hầu!..

 

Hoàng thành còn lại gì đâu

Có chăng hồn liễu?

Trong bóng tà dương chạnh niềm dâu bể

Nhớ nghìn năm tìm vạch cổ thi ÂN!..

 

                                    Trần Đức Khai.

 

NL cười ra nước mắt và chỉ biết than trời. Chữ “ÂN” này trên chẳng biết có “chung chi” gì không mà ông chủ nhóm CLB “trịnh trọng” thêm vào chỗ đó thiệt là “ác đạn”. Hèn chi mấy ông ở Trung ương CLB nói “ăn cắp” là phải!

Nay nhân đọc bài viết của anh Trần Hoàng Vy chợt nhớ “tai nạn nghề nghiệp” trên nên kể ra các bạn nghe chơi!

 

Nguyệt Lãng

More...

nghĩ về thơ CLB

By

 

1. Dự lễ ra mắt một Câu lạc bộ ( CLB) thơ nhận một ấn phẩm ( tuyển tập) thơ bạn tặng lòng bỗng vui rộn rã. Song nghe những lời “khiêm tốn” của “chủ xị” và đọc lướt qua một vài bài thơ chợt miên man một nỗi gì… khó tả!

Đại loại “Chúng tôi là những người làm thơ… nghiệp dư chỉ ở cấp… xã phường (?). Làm thơ chủ yếu cho vui!”

Một bạn thơ cao niên rĩ tai “ Chọn thơ ở CLB khó hơn chọn người ra… ứng cử! Chê một câu sửa một chữ có khi bị ghét suốt đời?”

CLB thơ tụ họp đông đủ thêm một tí men cay hừng hực khí thế thơ tuôn xối xả. Nhiều người đọc thơ. Nghe có khi như bị tra tấn. Vậy là người ta…tản dần. Ai đó đùa vui “ Thơ có chức năng… giải tán đám đông!”.

2. Thơ cấp xã phường quận huyện cấp tỉnh lẻ thành phố rồi trung ương…Ai phong vậy nhỉ? Hay người ta tự nhận vận vào mình lâu ngày thành câu nói “đầu môi”? CLB là nơi tụ họp những người có chung một sở thích năng khiếu… mà CLB thơ là một trong những “tập hợp” những người làm thơ yêu thơ không ngoại trừ cả Văn xuôi. Nhưng CLB chỉ là một cái vỏ hình thức đâu phải cái “hộp chứa” có dung lượng thể tích mà có thể “cân đong đo đếm” để phong cấp hàm? Chỉ có ở đó sự khiêm tốn quá đáng thành…tự ti hoặc tự tôn để rồi chỉ chấp nhận “có khen mà không có chê” mặc dù ai cũng biết là “khen nịnh” hay là “mẹ hát con khen hay” chỉ có mình là nhất là vượt trội ngoài ra “chẳng là cái đinh gì tất” lâu ngày chầy tháng tự huyễn hoặc và đánh mất mình. Tự cổ chí kim đã từng có Cao Bá Quát mỉa mai một Thi xã bấy giờ “ Ngán thay cái mũi vô duyên/ Câu thơ Thi xã con thuyền Nghệ An” hàm ý chê thơ của Thi xã có mùi…mắm như những con thuyền chở mắm của Nghệ An! Nhưng phải giải thích ra sao khi nhóm ( cũng là dạng ban đầu của CLB) “ Bàn Thành Tứ Hữu” gồm những nhà thơ siêu việt của nền thơ ca Việt Nam như Yến Lan Quách Tấn Hàn Mặc Tử Chế Lan Viên họ lúc ấy cũng ở một tỉnh lẻ đấy thôi ( tỉnh Bình Định). Hay nhóm thơ “Chiêu Anh các” của Đông Hồ Mộng Tuyết ai dám nói thơ của nhóm không lan tỏa ra cả nước dù ở tỉnh Hà Tiên xa xôi của Nam kỳ lục tỉnh?

Cái hay tinh túy của thơ được mọi người công nhận là ở trí tuệ và bút lực của người làm thơ không phải ở CLB hay Hội này Hội kia. Nhưng “Ngọc bất trác bất thành khí” không cọ xát mài dũa làm sao ánh lên vẽ đẹp? Không bình luận khen chê không chân thành chấp nhận sự khen chê làm sao mà tiến bộ và hay được. Điều ai cũng biết nhưng không phải ai cũng tiếp nhận dễ dàng!

3. Bình thơ! Người xưa thật chí lí khi tổ chức qui tụ bạn bè tri âm tri kỷ để trao đổi và bình phẩm tác phẩm của nhau. Tầm trí tuệ được nâng lên bút lực ngày một uyển chuyển và sắc bén. Còn gì hơn? Lẽ nào bây giờ ít và hiếm những người “mắt xanh tâm sáng” khi mà nhan nhãn quanh ta toàn những bậc trí thức!

Cứ thấy thơ làm như…sản xuất bằng máy. Vèo vèo xong ngay một bài thơ cũng vần vè âm điệu lảng đảng như mây là ngợi ca lên tới trời. Thậm chí ghép bằng những khẩu hiệu nghị quyết đọc lên “rổn rảng” là bái phục! Bái phục! Cái dễ dãi “xem thường nàng thơ” vốn là sản phẩm của trí tuệ đã “đẻ” ra những bài vè ca dao tuyên truyền không hơn không kém. Thơ đứng trước sự hủy diệt là thế.

Cái dễ dàng cảm tính của CLB chắc chắn không có thơ hay ví dụ “ Quá say mất hết lương tri/ Nói năng tục bậy còn gì văn chương/ Khi say hư hỏng mọi đường/ Vợ hiền khốn khổ con thương khóc thầm” không thể gọi là thơ chỉ là vè… dán lên tường để răn đe mấy anh “say sỉn”. Hay như bốn câu thơ kết của một bài thơ “Mốt mai về dưới suối vàng/ Cứ mang theo cả muôn vàn xót xa/ Rượu suông ta uống với ta/ Uống đi cho tỉnh… tỉnh ra lẽ đời.” thì không ổn vì còn có thể tiếp nối thêm để rõ cái ý “tỉnh ra lẽ đời” nữa chứ? Còn nếu để nguyên sao không “cắt” bỏ 2 câu cuối là bài thơ có thể trọn vẹn rồi. Thêm một “khẩu ngữ” đưa vào thơ chẳng thi vị mà thành… vô vị “ Chúc nhau cạn chén cạn ly đi nào/ Một hai “dô” sướng làm sao…”!?

Hai câu thơ tạm chấp nhận “ Vẫn vui khi có nụ cười/ Thơ ngây ướt mộng rạng ngời nắng thu” giá thay từ “Ướt” thành một từ khác giàu liên tưởng sẽ hay hơn và cái vô lý của từ “Ướt” không bị phô ra thành… ngớ ngẩn. Thơ quí ở dùng từ chọn lựa một từ ưng ý quả là lao tâm tổn trí không vì thế sao gọi là “Nhất tự thiên kim”?

Không hiểu người làm thơ “cố tình” đổi câu bát thành câu thất (bảy chữ) hay lỗi “thằng đánh máy” mà câu thơ thành “ Dãi dầu mưa nắng hôm mai/ Thương chồng lại thêm bầy cháu thơ”…và hai câu “dở hơi” “ Thằng tôi thì cứ ngẩn ngơ/ buồn vui gì cũng làm thơ mới… tình”

Còn nhiều nữa những dễ dãi cho có cho vui trong tập chưa thể trích dẫn ra. Mong bạn đọc và bạn bè lượng thứ…

Tạm kết: Thơ không thể đùa không thể làm chơi nhất là khi đã in thành sách thành tập cho dù chỉ in vi tính lưu hành nội bộ. Nhà thơ Phùng Quán từng nói “Làm một bài thơ như cày xong một thửa ruộng” vất vả cực nhọc lắm. Để nâng chất lượng CLB thơ xóa bỏ cái ranh giới xã phường. Người làm thơ cần nhìn lại chính mình cẩn trọng với cảm xúc và ngòi viết của mình. Còn chỉ để xả… xì trét làm chơi thì nên đổi lại là CLB…hò vè để khỏi nặng lòng tranh cải thơ hay dở…

 

Tháng 4/ 2011

 

T. H. V  

More...

Hoa... khỏa thân

By

 

* tặng “Nuy”

 

Đài hoa rũ trút xiêm y

Hương bay gửi gió còn gì đắm say?

Đôi cam mọng núp sau tay

Mơ hoan lạc. Sợ mắt ngày… ngó lơ!

 

Chân hư trong ánh tỏ mờ

Nửa hoa ảo nửa nhờ nhờ phau phau

Nhụy hờ cánh hững mà đau

Con ve lột áo chờ mau đến hè

 

Hoa non tơ nõn ai dè

Ngày trêu với nắng đêm đè tiếng sương

Là tiên trong cõi bất thường

Thịt da hóa lửa khói sương áo quần

 

Thơ đang chắp cánh lộn vần

Gói hoa vào cõi phù vân. Mỉm cười…

 

TRẦN HOÀNG VY

More...

không đề

By

 

Mãi rồi

    chợt phút chia tay

Nhúng tình vào rượu

    để say quên người

Mốt mai

        còn một giọt cười

Ta đong vào nhớ.

 Rót mời mây xa…

 

TRẦN HOÀNG VY

 

 

More...

XE NGỰA DỐC. thơ Trần Hoàng Vy

By

 

Lóc cóc lóc cóc…

Vó ngựa vẹt mòn thời gian

Sáng bóng mặt đá ngày lầm lũi

Tiếng lóc cóc thức đêm cổ tích

Trang sách ố vàng ngày xửa ngày xưa…

 

Dốc. Bờm ngựa rũ rượi tiếng thở cháy da thịt

Cái roi da hờ hững cắt chéo gương mặt người

Sương chầm chậm

Cạn kiệt độ nóng. Lạnh ngắt mồ hôi

 

Dốc. Nghiêng mòn đồi

Người ngã mặt ngồi

Con ngựa bò lên dốc

Cái bao cỏ treo sau dập dồi

 

Vó thôi khua bám nghiêng dốc về phía cao

Tiếng bánh xe nghiến vào ký ức

Đồng cỏ nào?

Cuốn gió bờm tung…

 

Phía cao phố

Đèo bòng với xe kết hoa kết cỏ

Cuồng chân ngựa

Áo cơm người một gánh lo toan

 

Giấc mơ đồng cỏ

Mọc trên da mùi hoang ngái

Rũ bỏ xe treo dây cương về lại…

Dưới dốc kia cỏ vẫn đâm chồi

 

Vỡ vụn giấc mơ chiếc roi rát bỏng vào gió

Hàm thiết lồng lên. Dốc

Tiếng lục lạc rung

Cái lá cỏ cột một đời hoang níu lại

Bờm tung!..

 

   TRẦN HÒANG VY.

More...

thi nhân Hà Nội ở Lâm Đồng

By

 

THAM DỰ TRẠI ST CỦA HỘI NVVN TẠI LÂM ĐỒNG TÔI VÀ NHÀ THƠ NGUYỄN VŨ TIỀM Ở CHUNG MỘT PHÒNG (p.b5). ANH LÀ TÁC GIẢ NHỮNG TÁC PHẨM NỔI TIẾNG " NGHÌN CÂU THƠ TÀI HOA" " VĂN ĐÀN BI TRÁNG"...QTVC HÂN HẠNH GIỚI THIỆU BÀI VIẾT "THI NHÂN HÀ NỘI Ở LÂM ĐỒNG" CỦA ANH.

 Tham gia Trại Sáng tác của Hội Nhà Văn VN tại Đà Lạt tháng 3-2011 tôi khá ấn tượng về 2 nhà thơ từ Hà Nội vào Lâm Đồng: Vương Tùng Cương và Dư Thị Hoàn…

Chuyện thứ nhất: Vương Tùng Cương đồng hương với tôi vùng Kinh Bắc xưa anh từng công tác ở cơ quan Hội Nhà Văn VN tại Hà Nội. Khoảng bốn năm nay anh cùng một nàng thơ vào sống ở Đà Lạt số 27 Thi Sách “một ngôi biệt thự hai trái tim vàng”. Nàng là Mai Liêng họa sĩ. Biệt thự 3 tầng thoáng rộng chỉ có 2 người các tiện nghi đều rất hiện đại. Các tầng xếp đầy tranh và hoa. Thi thoảng ngôi biệt thự lại được khóa chặt thi nhân chở họa sĩ bằng xe honda vi vu xuống các làng bản dựng giá vẽ ít ngày có khi mải vui với màu sắc họ sống nhiều tuần với bà con dân tộc. Nàng vẽ chàng ngâm thơ sáng tác hỏi có hạnh phúc nào hơn thế?

Hôm ấy tiệc rượu xong ngồi uống trà Mai Liêng đọc tôi nghe bài tản văn mới viết nói về hoa tầm xuân ở quê chị đồng bằng Bắc Bộ. Loài hoa giản dị mọc ở bờ rào mà chị viết tới hơn 3 trang A4 vi tính ý tứ phong phú nhiều kỷ niệm chân thành liên tưởng xa gần không trùng lặp. Một tâm hồn đa cảm sâu sắc tôi  thấy rất hay và xúc động.

Sau đó Vương Tùng Cương nói là anh phát hiện ở Lâm Đồng có một thứ đá quý rất đẹp (anh nói rõ tên loại đá ấy nhưng tôi quên mất). Từ đó anh nảy ra một ý định rất hay và táo bạo: anh sẽ dùng loại đá đặc biệt ấy khắc những câu thơ hay nhất của một số nhà thơ Việt Nam mà anh lựa chọn. Anh sẽ chon một khuôn viên thật nên thơ ở Đà Lạt để lưu giữ những tảng đá khắc thơ đó gọi là công viên “THI THẠCH”. Cả nước ta chỉ có Đà Lạt mới thích hợp với việc dựng Công viên THI THẠCH mà thôi: thời tiết mát mẻ du khách đến chiêm ngưỡng hoa đẹp thưởng thức thơ hay đàm đạo ghi chép rồi dịch ra các ngôn ngữ thế giới... Những câu thơ khắc trên đá quý lại có các loại hoa trăm hồng ngàn tía làm nền rực rỡ quanh năm thi ca Việt Nam phải được tôn vinh như thế mới xứng đáng.

Ồ một bảo tàng thơ hay tôi thầm nghĩ thật may cho nền thi ca nước nhà có được một người có tâm như Vương Tùng Cương. Đá quý bây giờ đắt tiền lắm lại phải dùng cần cẩu cơ giới cỡ lớn mới đưa về được rồi còn thuê thợ xẻ mài khắc… Kiến trúc sư thiết kế kỹ thuật hoa viên… Công phu lắm! Chắc công viên THI THẠCH phải tốn hàng chục tỷ đồng tôi thầm thán phục anh.

Anh lại nói: mỗi người chỉ được chọn một hoặc 2 dòng thơ thôi đấy nhé nhưng được trình bày cực kỳ đẹp thơ ấy sẽ đi vào bất tử hay trường tồn vĩnh cửu gì đó. Rồi anh nói nhà thơ nọ nhà thơ kia (rất nổi tiếng) nhưng xem ra chả được câu nào. Tôi nghe mà phát hoảng. Anh bảo đọc thơ tôi không dám mặc dù ở chỗ khác tôi rất hăng hái. Nhưng rồi khó cho tôi chủ nhân đã đãi cơm rượu không đọc sao được! Ý của chủ nhân là chỉ đọc những câu hoặc bài ngăn ngắn để xem có thể chọn khắc vào “THI THẠCH” hay không.

Nghe tôi đọc xong mỗi câu anh vẫn cầm tẩu thuốc nhả khói lạnh lùng phán hai tiếng ngắn gọn: “CHƯA ĐƯỢC!” “SẮP ĐƯỢC!” “SUÝT ĐƯỢC!”

Tôi đánh liều “vạch áo cho người xem lưng” chép ra đây các bạn có cười chê cũng đành chịu:

Tôi đọc 2 câu kết trong bài “Thung lũng vàng” mới viết tại trại sáng tác Đà Lạt:

Nhiều lá phiếu giọt mưa ào ào thả xuống

Bầu cho nỗi buồn vừa ứng cử vào tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc mấy bài thơ có đề không đề: 4 câu 3 câu 2 câu và 1 câu:

Bài trà sớm:

            Rót chén sương mờ nhấp từng chút hừng đông

            Đầu lưỡi chạm khúc thời gian nguyên chất

            Sau khoảnh khắc vị ban mai ngan ngát

            Đống thời giờ vô vị đợi chờ kia.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 3 câu:

            Hái được bông hoa đẹp nâng niu trong lòng tay

            Chính lúc này tôi đã mất hoa

            Và hoa cũng mất tôi.

VTC: - Chưa được!

Tôi đọc bài không đề 4 câu:

            Các em hái chè cao nguyên giá lạnh

            Trót hứa hôn với mây trắng xa nhà

            Bấm ngón chân xuống đường trơn số phận

            Mưa lại từ trong mắt mưa ra.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Vị yêu nếm ngọt ngào ăn thật thì cay.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

            Gặp ánh nhìn nửa thu nửa hạ

            Tôi biết rằng trời đất sắp sang xuân.

VTC: - Sắp được!

Tôi đọc bài không đề 2 câu:

Nhâm nhi ly rượu nhạt

       Mình thành một khối men cay!

VTC: - Suýt được!

Tôi đọc bài không đề 1 câu:

            Thôi hãy cầu siêu cho những chân trời bị nhốt trong buồng tim.

VTC: -Suýt được!

Tôi đọc đọc bài không đề 2 câu:

            Tôi kinh doanh thường xuyên có lãi

            Nhưng ngẫm ra lỗ cả một đời!

VTC: - Suýt được!

Và anh động viên “Phải cố gắng nhiều hơn nữa mới chỉ hơi hơi có triển vọng!”

***

Chuyện thứ hai. Nhà thơ Dư Thị Hoàn tác giả bài “Tan vỡ” nổi tiếng và mới đây là tập thơ “Bài mẫu giáo sáng thế” được bạn đọc yêu mến. Chị rời căn hộ cao cấp lý tưởng ở khu đô thị Linh Đàm thơ mộng thủ đô Hà Nội để lội bộ trên những nẻo đường đèo dốc Lâm Đồng hẻo lánh heo hút làm một người tu hành thực thụ. Hoàn vốn mảnh mai yếu ớt thân gái dặm trường sống thiếu thốn khổ hạnh không biết chịu đựng xoay sở ra sao? Tôi bấm điện thoại di động không thấy chị trả lời! Lát sau nhận tin nhắn: “Dư Thị Hoàn đã tịch rồi! Nhớ thương thì 1 chút tưởng niệm!” Tôi bủn rủn cả người không lẽ chị gửi tin nhắn từ bên kia thế giới? Nhưng nhìn kỹ vào máy những dòng chữ của chị vẫn trong mạng VN mobifone mà! Bèn cảm xúc viết bài thơ:

Đến Lâm Đồng hỏi Dư Thị Hoàn

Tưởng chị chỉ một lần “tan vỡ”

Vì một chuyện cỏn con:

“Sau phút giây êm đềm trên ghế đá

Anh không cài lại khuy áo ngực cho em!”

 

Chắc lần này không phải chuyện cài lại chiếc khuy

Tình yêu?

Đức tin?

Cuộc sống?

Sao “tan vỡ” cứ luân hồi trong chị

Không chịu đầu thai sang kiếp vuông tròn?

 

Thân gái mảnh mai yếu ớt

Lặn lội tìm gì nơi ngút ngàn rừng núi Tây Nguyên

Những mưa nắng khổ đau u uẩn

Còn đâu đây trong hang động kiếp người?

 

Bài mẫu giáo sáng thế

Thay bằng Pháp Cú kinh.

423 bài kệ

Như những bậc rêu dẫn chị lên thảo am hư tĩnh

“Tan vỡ” vơi dần trong tiếng mõ vô vi?

Tiếng chuông chạm vách núi

Dội ra lời cứu sinh.

 

Những câu thơ từng tháo tung trụi trần và bỏ ngỏ

Xâu chuỗi cùng vòng hạt thiện căn!

Mây thí chủ có rộng lòng khoan thứ

Mà khí thần khi tụ khi tan?

 

Dưới lưng đèo vầng trăng non xuống tóc

Núi triệu năm làm chú tiểu dâng trà…

Đà Lạt tháng 3-2011

Nguyễn Vũ Tiềm

 

More...

CHIM VỊT KÊU CHIỀU thơ Trần Hoàng Vy

By

 

Cái hàng rào xưa

Quây tròn nỗi nhớ.

Em có còn?

Tựa cửa.

Đứng trông.

Phía ấy màu mây ráng đỏ.

Vệt núi xanh

Hoen mắt mẹ lưng tròng!

               Phía ấy con chim kêu gọi bạn

               Ngậm mây chiều cánh sải liêu xiêu.

               Phía ấy người dưng nhớ con nước lớn

               Đợi mòn cả tiếng kêu…#

                         TRẦN HOÀNG VY

More...

hình ảnh buổi trao đổi sáng tác và bình tác phẩm

By

Nguyễn Thị Ngọc Hà đọc thơ

Trái sang: Bùi Kim Anh Lò cao Nhum Trần Đức Tiến Nguyễn Vũ Tiềm

 

 

Trần Quốc Toàn đưa tay xin phát biểu. Kế bên là Phan Thị Thanh Nhàn và Phạm Quang Trung

Trái sang: Phạm Quốc Ca Nguyễn Thị Mai Lê Đăng Kháng Nguyễn Thị Ngọc Hà Y Phương Huỳnh Thị Thu Trang

 

 

 

More...

THÁC thơ TRẦN HOÀNG VY

By

 

Đột nhiên tiếng đá dội rừng

Hàng hàng sợi nước không ngừng tay reo

 

Khóc trên núi cười chân đèo

Dựa lưng đá gối cheo leo thầm thì

 

Lụa mềm cuộn xiết có khi…

Giao hoan cùng đá xanh rì trời mây

 

Hóa sương dệt gấm cho cây

Ngày gieo cung bậc đêm đầy tiếng trăng

 

Đầm đìa nước đá giăng giăng

Ngày xưa núi thả mảnh khăn xuống đèo

 

Tôi về mang thác về theo

Gói trong con mắt cả đèo Prenn …

 

Đà Lạt tháng 3/ 2011

 

TRẦN HÒANG VY

More...

quán nhạc CUNG ĐÀN XƯA tổ chức kỷ niệm 10 năm ngày mất của TRỊNH CÔNG SƠN

By

TỐI NGÀY 26/ 3/ 2011 TẠI QUÁN NHẠC CUNG ĐÀN XƯA TP ĐÀ LẠT NHÓM BẠN BÈ “KHÁT VỌNG MÙA HẠ ĐÃ TỔ CHỨC ĐÊM NHẠC KỶ NIỆM 10 NĂM NGÀY MẤT CỦA NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN. ĐẾM NHẠC THÂN TÌNH ẤM CÚNG VỚI SỰ THAM DỰ CỦA ANH EM VĂN NGHỆ SĨ VÀ NHỮNG NGƯỜI YÊU MẾN NHẠC TRỊNH XIN GIỚI THIỆU MỘT SỐ HÌNH ẢNH CỦA ĐẾM NHẠC.

QTVC.

 

 

 

More...