Gặp người ghép đá thành bản đồ Việt Nam.

By

 

GẶP NGƯỜI GHÉP ĐÁ THÀNH BẢN ĐỒ VIỆT NAM

 

Bút ký của Trần Hòang Vy.

 

Dự trại sáng tác của Hội Nhà văn VN lần này tại Đà Lạt tháng 3/ 2011 tôi quyết tâm tìm gặp ông Nguyễn Văn Minh một cán bộ hưu trí của ngành nông nghiệp nhưng lại là người có kỳ công sưu tầm và ghép đá thành hình bản đồ Việt Nam được ghi vào sách kỷ lục Ghi- net Việt Nam.

Một ngày đẹp trời tôi gọi điện thọai cho ông Nguyễn Văn Minh theo lời hẹn mà ông đã cho. Tôi biết ông đang ở số nhà 4 đường Yên Thế thành phố Đà Lạt từ nhà Sáng tác của Bộ VH. TT. DL số 2A Yên Thế mà tôi phải mất cả buổi vòng vo kiếm nhà ông Minh. Lạ con đường Yên Thế có một đọan ngắn. Thì ra nhà ông ở phía sau lưng cạnh nhà Sáng tác. Thật là “gần nhà xa ngõ”. Ông Minh ra bắt tay phấn khởi tiếp tôi người bạn văn nghệ vừa mới quen…

Qua làn khói của tách trà nóng buổi sáng ông Minh cho biết đã nghỉ hưu từ tám năm nay. Ông gốc người Can Lộc Hà Tĩnh công tác trong ngành nông nghiệp từng kinh qua Trưởng phòng Nông Nghiệp Chủ tịch huyện Giám đốc sở…Song ông lại có cái thú mê và yêu đá đến lạ lùng đi đến đâu làm gì ông cũng nhớ chọn một viên đá ở nơi ấy mang về dù đó là nước Tiệp Canada…Ông kể lần qua Canada công tác ông tìm nhặt ba viên đá tại Sic- Ney đến khi ra về Hải quan sân bay đã cho tịch thu còn phạt ông cả trăm Đô. Ông phải ra sức biện hộ năn nĩ mãi họ mới để ông mang…một cục đá về làm kỷ niệm. Tại nhà ông giữa những ngỗn ngang bề bộn (vì ông đang sơn quét lại nhà) tôi vẫn nhìn thấy một đống đá to lù lù với nhiều kích cỡ khác nhau. Đấy là những viên đá ông nhặt từ khắp mọi miền của tổ quốc có cả những viên đá ở Lào Campuchia Thái Lan Trung quốc v.v… Trên những viên đá ông đều có ghi địa danh để không lẫn lộn. Ông bất chợt đọc lên những câu thơ về đá của tôi: “ Nâng ngang mày đá tri âm/ Này vân huyết lệ này đầm tịnh sen/ Đá ngàn năm đá biếc men/ Nên trong tâm thạch có đèn hoa đăng…”. Ông nói “Đá có hồn của đá” dẫn tôi xem những viên đá quý mà ông nâng niu trân trọng. Những viên đá Thạch anh Cẩm thạch Mã não… viên có hình thù như đầu con gấu viên như những bông hoa màu sắc hoa văn diễm lệ. Có lẽ những viên đá này về tiền bạc là cả một gia tài nhưng về mặt tâm hồn và tinh thần thì thật là vô giá!

Điều làm tôi quan tâm và là tâm điểm của bài viết này là “ Bản đồ Việt Nam” được ghép bằng 64 viên đá lấy từ 64 tỉnh thành của đất nước ta. Một công trình có giá trị vĩnh hằng và độc đáo mà ông đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết và công sức để hình thành. Với chất giọng Hà Tĩnh trầm đục ông Minh mơ màng như nhớ lại những công sức và kỷ niệm mà ông đã trải qua khi hình thành tấm bản đồ đá ông kể: “ ý tưởng làm tấm bản đồ Việt Nam bằng đá đến với ông khi nước nhà vừa được thống nhất. Gần ba mươi năm ông mới hòan thành xong công trình mơ ước của mình…Từ Lạng Sơn địa đầu của Tổ quốc cho đến chót mũi Cà Mau đâu đâu cũng in dấu chân của ông. Ông thu nhặt đá trong những chuyến đi công tác hoặc tranh thủ nghỉ phép lúc rỗi rảnh ông tự đi một mình.

- Có khi nào ông thấy nãn chí hay muốn từ bỏ ước mơ của mình không?- Tôi hỏi.

- Có có đấy! – Ông cười to sảng khóai và tiếp- Như cái lần tôi đi Hà Giang hay xuống Năm Căn gì đó bị té tưởng chết…

- Ở Tây Ninh nơi anh sống tôi lấy đá từ đỉnh núi Bà Đen đấy!- Ông lại cười nhưng lần này nụ cười thâm trầm và ý nhị phảng phất nụ cười của một Thiền nhân đắm chìm và sống chết vì đá.

Tấm bản đồ Việt Nam được ông lồng trong một cái hộp làm bằng kiếng thủy tinh có kích cỡ khỏang 2m X 2m5 gốm 64 viên đá tượng trưng cho 64 tỉnh thành riêng ở thủ đô Hà Nội có gắn cái bóng đèn màu đỏ có đá ở Hòang sa và Trường Sa. Góc dưới bản đồ có tấm bằng công nhận của tổ chức sách kỷ lục Ghi- Net Việt Nam. Tấm bản đồ thể hiện sự thống nhất và tòan vẹn lãnh thổ của dân tộc ta đó là sự thiêng liêng trường tồn mà nhân dân ta phải đánh đổi biết bao mồ hôi công sức và xương máu để giành lấy từ những kẻ thù xâm lược.

Nhìn tấm bản đồ Tổ quốc với những viên đá hình thù màu sắc khác nhau có viên là lọai đá gran- nit có viên sa thạch có viên đá vôi mới thấy hết kỳ công và tâm sức của người thiết kế. Sự gắn kết khắn khít của đá nói lên sự đòan kết keo sơn của các dân tộc trên đất nước. Màu sắc hình thù của đá là bản sắc riêng của từng dân tộc. Ý nghĩa đơn sơ nhưng không phải ai xem đá cũng có thể ngộ ra được.

Ông chưa phải là một nghệ nhân nên có lẽ tác phẩm công trình tim óc của ông chưa thật sự mỹ thuật vẫn còn đó những sù sì thô mộc nhưng đã làm sống lại linh hồn của những viên đá mảnh đá. Đó chính là hồn thiêng sông núi là sự tình tự của một dân tộc anh hùng bất khuất nhưng lại cần cù nhẫn nại và hết sức tài hoa. Ở cái tuổi gần “Xưa nay hiếm” ông xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh: Người nghệ nhân ghép đá thành bản đồ Tổ quốc.

 

Đà Lạt 24/ 3/ 2011.

 

TRẦN HÒANG VY.      

More...

HOA CHIỀU ĐÀ LẠT

By

 

Chiều bên dáng hoa

Nắng gầy soi nghiêng

Lung liêng cuối dốc

Nụ cười Thủy Tiên

 

Này em Cẩm Tú

Gói hương trong chiều

Và em giữa phố

Dắt ngày liêu xiêu

 

Tặng nhau hoa đỏ

Nụ hồng tinh khôi

Bỗng như cơn gió

Hôn liều lên môi

 

Cuối ngày hoa nhé

Nắng vàng rơi rơi

Hoa vồng ngực dốc

Chiều màu chơi vơi…

 

Hoa ơi!

Chiều ơi!

 

23/ 3/ 2011

 

TRẦN HÒANG VY.

 

 

More...

Show ca nhạc của...nhà văn nhà thơ!

By

NHÀ VĂN TRẦN QUỐC TOÀN VÀ NHÀ THƠ NGUYỄN THỊ MAI MÚA LÂM-VÔNG

 

 

NHÀ THƠ LÒ CAO NHUM

NHÀ THƠ NGUYỄN THỊ NGỌC HÀNHÀ VĂN LÊ ĐÌNH TRƯỜNG

NHÀ VĂN HUỲNH THỊ THU TRANG ĐANG BIỄU DIỄN

 

More...

ĐÀ LẠT MÙA CHƯA CÓ DÃ QUÌ.

By

 

 

Đà lạt mùa thơm nắng vàng ong

Phố cũ ta đi ngược xuôi vòng…

Hoa của nhà ai cười khoe sắc

Giật mình chợt thiếu đóa hoa mong!

 

Hoa thuở ngày xưa đường đi học

Rực vàng màu nắng ấm hoang sơ

Mắt ngắm trông xanh mùa lá ngọc

Hoa nghiêng về phía của ai chờ?

 

Chầm chậm tháng ngày đằm đẵm hoa

Vàng mơ lên áo quyện sương pha

Đóa quì hư ảo gieo miền nhớ

Nên tháng ba về không gặp hoa.

 

Ta mỏi mắt tìm trong sắc hương

Cái màu hoa hoang dã bình thường

Mà đóa trầm tư vương đắng đót

Trộn lẫn vào long nên trot thương…

 

Đà Lạt mùa chưa kịp gặp nhau

Người không lỗi hẹn trách ai đâu

Nghe cái lạnh về lay lá cỏ

Tay vin giọt nắng mắt xanh màu!..

 

ĐL 16/ 3/ 2011.

 

TRẦN HÒANG VY.

 

More...

TÌM ĐÂU CÂU HÁT RU HỜI...

By

1. Ghé thăm người bạn văn thấy bạn đang ngồi trông cháu ngoại. Đứa bé chừng hơn mười tháng tuổi bụ bẫm và dễ thương như một thiên thần. Mừng bạn nhà có thêm cháu ngoại. Ngắm nhìn bé đang say ngủ trong chiếc nôi khá sang trọng đong đưa nhè nhẹ ngạc nhiên nhìn kỹ hóa ra nôi được ru tự động bằng cái mô tơ điện gắn ở đầu nôi. Đúng là các cháu thời @ có khác ngày xưa muốn ru nôi phải đưa bằng tay đến…mệt cả người. Chưa hết bên cạnh chiếc nôi còn để cái đầu đĩa mới cáu cạnh đang phát ra những bản nhạc thiếu nhi vui nhộn của bé Xuân Mai. Bạn buông mùng cho cháu và kéo tay tôi đến ghế ngồi. Câu chuyện bỗng xoay quanh việc chăm sóc trẻ con và ru…con ngủ!

2. Ngày xưa khi chúng tôi còn bé mẹ rồi chị rồi bà…cơ cực vất vả lắm. Ẵm bồng bú mớm rồi ru cho ngủ. Cái nôi cái võng kẻo kịt đong đưa nhờ vào bàn tay của mẹ lắm khi mõi tay vẫn không rời tao võng tao nôi bởi sợ con bị đánh thức nửa chừng. Bận bịu công việc thì …cột một sợi dây từ võng vừa làm vừa kéo dây có khi kẹp vào hai ngón chân để đưa. Nhưng muốn dỗ con cháu ngủ thì phải hát ru tức “À ơi ơi à…” hoặc “ Ầu ơ ví dầu…”. Trẻ thơ được thấm hồn mình vào lời ru của mẹ của chị hay của bà mà say sưa ngủ và khi lớn lên câu hát ru xưa tự trong tiềm thức bất chợt trở về khiến ta cứ bồi hồi mãi không thôi…

3. Bạn và tôi tôi và bạn đắm chìm vào những câu hát ru xưa ví như “ Ví dầu cầu ván đóng đinh/ Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi/ Khó đi mẹ dắt con đi/ Con thi trường học mẹ thi trường đời…” có những câu ca tụng lòng yêu nước chí khí anh hùng của tiền nhân như “ À ơi ơi à….Con ơi con ngủ cho ngoan/ Để mẹ gánh nước rửa bành cho voi/ Muốn coi lên núi mà coi/ Coi bà Triệu Ẩu cưỡi voi đánh cồng….” Nhiều câu là tính nhân nghĩa thủy chung hoặc trách cứ nghe nao cả lòng “ Trồng trầu thì phải khai mương/ Làm trai hai vợ phải thương cho đồng…” hay “ Ví dầu tình bậu muốn thôi/ Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra…” hoặc như “ Ầu ơ… Gió lay bụi chuối sau hè/ Anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ/ Con thơ tay bế tay bồng…” v. v…Khoan hãy bàn đến tính “giáo dục” của bài ca dao bất chợt người mẹ hát ru con ngủ nhưng những đêm xa nhà trằn trọc khó ngủ nghe tiếng võng nhà ai kẽo kẹt lời ru con khê nồng trong đêm mới thấy hết “Mẫu tử tình thâm” chợt nhắc ta nhớ mẹ nhớ nhà đến da diết.

4. Chợt hỏi con gái của bạn: “ Con có thuộc bài hát ru con nào không?” cháu đỏ mặt cười trừ tay chỉ vào cái đầu hát đĩa. Bạn lắc đầu ngồi trầm ngâm. Bỗng nhớ ra lâu thật lâu rồi tôi không còn nghe ai hát ru con như ngày xưa nữa. Nếu có chỉ là hát…tân nhạc theo các điệu Bolero mà ru con. Đâu rồi những câu hát ru hời ngày xưa? Tôi chợt hỏi lòng chùng lại như sợi dây đàn vừa lỏng phím…

 

8/ 3/ 2011.

 

TRẦN HOÀNG VY.

More...

CHUYỆN NGÀY XƯA NGÀY XƯA...

By

CHUYỆN NGÀY XƯA NGÀY XƯA

 

Ngày xưa

Nảy thẻ đánh chuyền.

Ô quan sỏi đá

Em hiền như…tôi!

Người thua

Mặt trét lọ nồi

Cùng sông tẩy rửa

Cùng ngồi mơ…xa…

 

Chợt ngày

Em đẹp như hoa

Chuyện ngày xưa ấy

Tôi là…thư sinh

Một mình

Ôm một mối tình

Tôi đi xa học

Em nhìn qua sông

 

Một ngày đông

Em lấy chồng

Thư em để ngỏ

Tôi không kịp về

Thôi em

Yên lấy một bề

Tôi con đò lỡ…

Sông quê phiêu bồng.

 

Một ngày

Tôi cửa sắc không

Tin em xa cõi

Bụi hồng

Lên tiên

Hư vô sạch hết…

Ưu phiền

Tôi mơ

Hai đứa đánh chuyền

Nhảy dây.

 

Ngày xưa

Sông nghiêng phía tây

Chuyện ngày xưa

Bỗng sông đầy chợt vơi…

 

TRẦN HOÀNG VY.

More...

TÍN HIỆU TỪ MỘT CÂY VIẾT HỌC TRÒ.

By

 

Cách đây chừng hơn một năm gì đó nhà thơ Nguyễn Quốc Việt cho tôi xem tập thơ viết tay của một cậu học trò. Những bài thơ được chép nắn nót cẩn thận cả tôi cùng với  Nguyễn Quốc Việt đều chung một nhận định: Thơ làm chuẩn có hồn nhưng bị ảnh hưởng quá nhiều bởi Hàn Mạc Tử. Có lẽ nếu được dìu dắt bồi dưỡng em sẽ là người làm thơ trẻ có triển vọng…

     Thời gian gần đây đọc một số bài thơ em viết đăng trên tạp chí Văn nghệ tỉnh và báo Tây Ninh lòng mừng cho em bởi những hồn nhiên tươi trẻ không còn cái cảnh ám ảnh bởi “gió trăng” và “đau đớn quằn quại cùng trăng” nữa. Vâng đó là thơ học trò của lứa tuổi học trò với những mộng những mơ đầu tiên. Bài thơ “Bé ạ” với những câu “ Bé ạ…mai vàng bé biết không?/ Cuối năm chẳng thấy bé môi hồng/ Thì anh chạy tuốt…ra ngoài Bắc/ Bẻ một cành đào xua tiết đông…/ Bé ạ sao đành cứ ngó lơ?/ Có anh vì bé đứng làm thơ/ Có anh vì bé luôn luôn…rảnh/ Cắm một “cây nêu” trước cổng chờ…” có cái giọng điệu “giông giống” với một ai đó song sự phát hiện thì thú vị và tinh tế…khó ngờ. Bởi lẽ cái hình ảnh “Cành đào xua tiết đông” và “ Cắm một cây nêu” là hình ảnh “riêng” của em rồi. Ở một bài thơ khác em viết “ Vắng nhỏ anh thành thi sĩ/ Xỏ nhằm đôi “dép quốc doanh”/ Làm thơ kiểu này lép vế/ Nhưng anh vì nhỏ nên đành…( Thơ cho nhỏ). Rõ ra một chàng trai mới lớn đang tập tành…ga-lăng! Hồn nhiên dễ thương.

     Chàng trai trẻ…mới lớn ấy là Bùi Bảo Kỳ học sinh lớp 12 trường PTTH Lý Thường Kiệt ( Hòa Thành Tây Ninh). Ngày thơ Việt Nam vừa rồi (15/ 1AL Tân Mão 2011). Bùi Bảo Kỳ đưa tôi xem một chùm thơ mới của em. Thơ làm “chắc tay” tròn trịa không cần phải “sửa chửa” gì song man mác cái buồn trăn trở : “ Không ngủ được/ đêm cựa mình trong những giọt café/ tự họa/ Bóng tối mịt mờ/ nín thở/ buông rơi/ Những câu thơ dài lê thê đắng ngót/ trở mình trong đêm/ không ngủ được…” hay trong bài thơ ( Một người dưng) Bùi Bảo Kỳ đã có cái suy tư “ Em tìm gì thành phố mưa bay?/ giọt ký ức lăn nghiêng/ chạm vào lạnh buốt/ Anh tìm lại cho mình những gì là thân thuộc/ giọt nhớ đen ngòm/ phố đứng suy tư”. Mừng vì những câu thơ bật ra tự tâm hồn lo lắng dường như chạm phải một người thơ…từng trải?

     Với bài thơ lục bát trình bày theo kiểu hiện đại khó có thể chê về mặt “thi pháp” lại bắt gặp cái chất ngất “Sầu li biệt”: “ tạ từ/ cuộc lữ/ thiên di/ giấu trong khóe mắt/ sầu li biệt/ sầu/ chân về/ kéo vội/ qua mau/ ngón tay ngoan/ giữ cho nhau/ chút tình…” (Thiên di).

     Cây viết trẻ Hạ Vi Phong từng tâm sự: “ Mong muốn những người đi trước có cái nhìn khoan dung rộng mở…để động viên lớp trẻ…” tôi cũng muốn “nhìn” Bùi Bảo Kỳ bằng đôi mắt của bạn bè để phát hiện rằng Kỳ có năng khiếu làm thơ một tín hiệu vui và đáng mừng. Thơ Kỳ vượt khá xa lứa tuổi của mình. Con đường phía trước Kỳ là…học hành thi cử là hứa hẹn tương lai…Yêu thơ và làm thơ như Kỳ là đáng quí nhưng hãy sống bằng hồn nhiên và lứa tuổi thanh xuân. Tôi tin thơ Kỳ trong tương lai sẽ là tín hiệu mới…

 

 

More...

tin văn: PHÙNG PHƯƠNG QUÝ... LÊ HOÀI LƯƠNG...

By


 

PHÙNG PHƯƠNG QUÝ CÂY VIẾT CÓ DUYÊN VỚI CÁC GIẢI THƯỞNG

     

 Phùng Phương Quý là hội viên Hội VHNT các Dân tộc thiểu số VN hội viên Hội VHNT Phú Thọ và gần đây là hội viên Hội VHNT Tây Ninh. Quý viết văn viết báo và cả làm thơ đã có trong tay 7 tác phẩm được xuất bản ( 1 tập thơ 2 tiểu thuyết và 4 tập truyện ngắn) chứng tỏ anh có một bút lực khá phong phú tác phẩm của Phùng Phương Quý được in trên các báo từ địa phương đến trung ương là cộng tác viên tích cực của báo Tây Ninh. Liên tục từ năm 2005 cho đến nay năm nào Phùng Phương Quý cũng có duyên... " ẵm" một giải thưởng mang về khi thì truyện ngắn khi thì bút ký cứ nhìn những giải thưởng gần đây của Quý mới thấy được khả năng và sức viết của anh ( Giải C tiểu thuyết hội VHNT các Dân tộc thiểu số năm 2007 Giải KK truyện ngắn tạp chí VNQĐ hai năm 2008- 2009 giải B giải thưởng văn học Hùng Vương 2005- 2010). Ba năm liên tục Phùng Phương Quý đều đạt giải các cuộc thi " Cuộc vận động sáng tác quảng bá tác phẩm VHNT báo chí Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh" từ năm 2008 đến năm 2010 do tỉnh Tây Ninh tổ chức. Và một trong những bài viết đó đã đạt giải 3 khi Phùng Phương Quý gửi đến báo Sức Khỏe & Đời sống và Bộ y tế tổ chức nhằm tôn vinh những người thầy thuốc Việt Nam năm 2010 với bút ký văn học " Người ở lại" viết về người thầy thuốc dân tộc thiểu số tên là Vi Đội ở Châu Thành ( Tây Ninh) 

     Lăn lộn và chịu khó với nghề các sáng tác và bài viết của Phùng Phương Quý luôn được bạn đọc đón nhận và đánh giá cao. Chúc mừng Phùng Phương Quý và hy vọng trên mảnh đất Tây Ninh giàu truyền thống này Phùng Phương Quý sẽ còn có những bài viết hay để lại ấn tượng tốt cho mọi người.

LÊ HOÀI LƯƠNG NHÀ VĂN "ĐẤT VÕ" THĂM XỨ NÚI BÀ


Nhân chuyến đi TP. HCM họp mặt đồng hương Bình Định nhà văn Lê Hoài Lương đã lên Tây Ninh thăm viếng xứ sở núi Bà. Tiếp nhà văn có nhà văn nhà báo Nhất Phượng. Lê Hoài Lương đã đến "Cống Ngầm" thăm nhà văn Nguyễn Đức Thiện và cuộc hội ngộ ấm áp thân tình tại quán Tre Vàng với các nhà thơ Trần Hoàng Vy Vũ Miên Thảo Nguyễn Văn Tài Hạ Vi Phong...

                                                                                           
                                                    
 QTVC.

More...

đọc tập thơ ĐƯỜNG TIM của Nguyễn Văn Tài

By




 

LỐI THƠ CHƠN CHẤT ĐI VÀO ĐƯỜNG TIM

( Đọc tập thơ ĐƯỜNG TIM NXB Văn Hóa Văn Nghệ quí I / 2011 của Nguyễn Văn Tài)

* Trần Hoàng Vy.

     Cái tên Nguyễn Văn Tài được nhiều người ở Tây Ninh và bạn bè biết đến là qua "duyên nghiệp" với Thơ. Nguyễn Văn Tài còn được nhắc đến qua cái bút danh Áo Thường Dân mỗi khi anh viết báo. Những bài báo những cái tin ngắn thôi nhưng cũng gây được những nỗi niềm của bạn đọc. Tôi biết Nguyễn Văn Tài làm thơ đã khá lâu rồi những năm đầu của thập niên 1970 khi anh còn ở Mỹ Tho. Về Tây Ninh chọn làm quê hương thứ hai thơ Tài như man mác những thân phận của sông nước. Chút lắng sâu trăn trở của con người nhớ quê từng trãi song cũng chơn chất tất cả bởi vì " Tôi cầm thơ tôi đứng xếp hàng/ Chờ đến lượt mình đi qua ngưỡng cửa/ Chẳng có thác ghềnh đâu/ Chẳng dầu sôi bão lửa/ Đơn giản một điều: Khẳng định con tim." (Hoa thơ trang 12).

     84 trang 54 bài thơ 3 bài cảm nhận của bạn bè 1 phụ bản thơ phổ nhạc đều là những con số...đẹp. Tập thơ được sự tài trợ của quĩ hổ trợ sáng tác Hội LHVHNT Việt Nam và Hội VHNT Tây Ninh từ cuối năm 2010. Đây cũng là tập thơ "Đầu tay" của thi sĩ Nguyễn Văn Tài nên anh... cẩn thận in cẩn thận...ém kín và chọn giải pháp phát hành khôn khéo là trong Ngày thơ VN ( 15/ 1 AL Tân Mão). Thơ đến đúng với người yêu thơ và lan tỏa khắp trong lòng bạn bè...

     Cái khó của một người lần thứ hai viết về một tác giả sợ mình trùng lắp sợ mình... quá quen mà bỏ sót những điều bạn muốn nói muốn tâm sự nhưng cái giản dị chơn chất trong thơ lục bát của Nguyễn Văn Tài đã giúp tôi tìm đến được với "Đường tim" của anh. Biết rằng nhà thơ cũng khao khát biết bao " Nhịp tim cùng nhịp sinh sôi/ Hòa trong đất nước con người tình yêu.../ Lắng sâu nhiệt huyết bao điều/ Từng đêm trang viết đọng nhiều trở trăn/ Đường tim- thôi thúc đăng quang..."( Đường tim trang 14). Với đất nước Nguyễn Văn Tài thủ thỉ " Cứ hiền dịu nhé Cửu Long/ Ta đâu phải kẻ bạc lòng cố hương" rồi là " Cứ là vậy nhé! Cửu Long/ Cứ bao dung những tấm lòng thương quê/ Cứ bao dung những chuyến về..." với quê hương Tây Ninh Nguyễn Văn Tài viết " Quê hương từ thuở kiêu hùng/ Thu mang huyền sử vô cùng trong thu" và " Mùa thu em và Tây Ninh/ Anh mang vào cuộc hành trình trăm năm" ( Tây Ninh mùa thu và em trang 15). Thú thật tôi rất thích câu " Thu mang huyền sử vô cùng trong thu" nhưng lại ngại dùng các từ đã có rất lâu như "kiêu hùng" " hành trình" mà  Tài đã thể hiện.

     Hình ảnh núi mà cụ thể là ngọn núi Bà Đen niềm tự hào của người Tây Ninh được Tài ghi nhận " Rồi từ đó máu hồng ngừng chảy/ Để thấy người về thăm lại núi Bà.../...Em sông Hậu hay sông Tiền lên đó!/ Bánh nếp vương theo tình Cai Lậy Cái Bè/ Hương kẹo Mỏ Cày ướp dừa ngọt Bến Tre/ Huệ trắng Tân An thơm phù sa Vàm Cỏ/...Tôi vỗ nhịp hồn nhiên câu hát/ Điệp khúc bao lần: Ai về Tây Ninh...!" (Tình núi trang 16) cũng thật hồn nhiên nhuốm chút mộc mạc của người châu thổ như tấm chân tình của nhà thơ.

     Những bài thơ "cho người" Tài viết có lúc như giãi bày lòng mình " Lòng không còn gì để buồn nữa/ Trầm luân nhân thế đã xong rồi/ Nhiều lúc lặng ngồi trên bậc cửa/ Thấu hiểu ra nhiều chuyện trên đời" ( Phật bạn trang 69) khi thì trăn trở suy tư " Phật đã một đời thương chúng sinh/ Chốn bon chen nổi đám nổi đình/ Phật cũng một thời yêu lận đận/ Đớn đau bầm dập trái tim mình..." thảng hoặc sự nghi ngờ " Xót thương cái trượng- phu-hề!/ Chưa chi đến tuổi- về- quê mất rồi" (Tào lao trên bến chiều trang 68).

Trong tình yêu Nguyễn Văn Tài luôn viết về người vợ tấm mẵn tào khang của mình " Chút tình xuân tuổi xuân em/ Thuở ban đầu ấm buồng tim đến giờ" (Em trang 52). Người thơ đã xác tín với chính mình " Khi em ta gọi là nàng/ Ừ! Nàng tiên xuống trần gian thật rồi" vẫn với sự chơn chất trung thành " Khi đời ta có đời em/ Và đời con nữa rất thèm mộng mơ" và còn " Lỡ mai tóc điễm hai màu/ Giấc mơ chồng vợ bạc đầu còn yêu/ Lòng ta tình có bao nhiêu/ Trời đêm nay mọc sao nhiều phía em" (Đêm trần tình trang 53).Không dễ gì nuôi con ăn học Đại học trưởng thành và thành đạt đối với một viên chức ngành Giáo dục xa quê lại mê đắm với thơ như Tài. Anh bộc bạch " Có thế cha mới thấy mình hữu ích/ Thấy đời mình thanh thản/ Bao lo toan giờ có phút giây này.../...Ôi mười năm quằn quại đôi vai.../ Con tuyệt vời cha cũng chắp cánh bay..."(Thơ viết ngày con vào Đại học trang 54).

     Hai bài thơ ( Thiếu- phụ- hương trang 61 và Tin nhắn nửa đêm trang 62) khiến tôi chợt lạ: Là lúc ở Nhà Sáng tác Đà Lạt Nguyễn Văn Tài đưa tôi xem bài thơ " Thiếu- phụ- hương" khiến tôi ngạc nhiên và mừng cho bạn bởi cái mới đã lóe ra trong thơ Tài. Cái tên bài thơ đã lạ câu chữ cô đọng hơn song vẫn giữ cái tạng riêng " Diệu kỳ thay! Một nụ hôn/ Tiêu tan mất chuyện...trời vuông đất tròn.../ Lạ thường em thiếu- phụ- hương/ Ta chơi vơi gọi ngông cuồng: Tóc em!" cái mái tóc của người đàn bà đã giúp tác giả liên tưởng đến một thiếu- phụ- hương thì cũng lạ! Về Tây Ninh một thời gian Nguyễn Văn Tài lại viết bài thơ " Tin nhắn nửa đêm" không phải để làm...dáng mà cái ý thức làm mới hơn trong thơ đã đến với tác giả qua những vật thể hiện đại " Đêm trở giấc ta biết mình thiếu chữ/ Để gửi cho người thêu ước mơ/ Ngày mai tới và tình xa sẽ cũ/ Nghe xót xa/ Ngoài hiên gió đưa"...Mừng cho anh đã bước qua cái giới hạn của thơ mình!

     Khép tập thơ trời như cũng dần chiều hương xuân mới vẫn còn đâu đây trong phòng viết. Tôi thích cái chơn tình mộc mạc của thơ Tài. Cả tôi và Tài đã vượt qua cái lằn ranh "Tri thiên mệnh" song vẫn luôn tin mình vẫn còn trẻ trong cuộc đời và nghiệp thơ...

Vàm Cỏ 19/ 2/ 2011.

T. H. V  

More...

thơ ca Tây Ninh... (Kỳ cuối)

By


 

* Những mặt mạnh yếu của Thơ ca Tây Ninh từ sau 1975:

+ Thơ ca Tây Ninh từ sau 1975 đến nay cơ bản đã ghi danh mình trên Thi đàn trong cả nước. Một số tác giả đã hòa nhập chung vào dòng chảy thi ca của cả nước được bạn đọc yêu mến.

+ Nhiều tác giả thơ của Tây Ninh đã có riêng cho mình những đầu sách khẳng định năng lực của chính bản thân.

+ Thơ ca đã có nhiều giọng điệu đề tài cảm hứng phong phú. Đã có sự cọ sát tìm tòi và thể hiện cao năng lực sánh với mặt bằng chung.

Cái yếu hiện nay của thơ ca Tây Ninh là vẫn chưa khai thác được hết bề dày lịch sử đầu tranh của Tây Ninh qua hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm.

+ Một số ít tác giả còn thiên về lối viết truyền thống chưa chú ý đến câu chữ ngày càng mới lạ của cuộc sống hạn hẹp về đề tài.

+ Lực lượng viết trẻ còn mỏng thiếu sự chăm sóc kế thừa.

+ Chưa có kế hoạch phương pháp quảng bá tác phẩm chủ yếu chỉ trao đổi nội bộ...

* Thay lời kết:

Như trên đã trình bày Tây Ninh là mảnh đất sơn thủy hữu tình nhưng khí hậu khô khan khắc nghiệt. Con người Tây Ninh hiền hậu chất phác song kiên cường trong đánh giặc giữ nước kiên trinh bất khuất. Tây Ninh lại là tỉnh giáp biên giới với Campuchia là cửa ngõ vào TP.HCM ( Giáp với Củ Chi). Một tỉnh lỵ đang từng bước hội nhập và phát triển có bề dày truyền thống đấu tranh anh hùng bất khuất là lớp "trầm tích" để văn học khai thác. Tây Ninh cũng đã có một...Nghĩa trang với những bài thơ được khắc trên bia mộ. Một Đồi Thơ với những câu thơ hay của các thế hệ được khắc sâu vào đá. Nhưng vì sao độ dày và độ sâu của các tác phẩm văn học chưa được phát lộ còn tiềm ẩn đâu đó dưới ngòi bút của anh em Văn nghệ sĩ. Về thơ ca từng có bài thơ "Tha La Xóm đạo" đi vào hàng triệu trái tim người yêu thơ một thời rồi bài thơ "Vàm Cỏ Đông". Thơ Tây Ninh hiện nay còn thiên về cái cũ? Chưa tự bức phá với chính mình? Người làm thơ ở một tỉnh lẻ ít có điều kiện giao lưu cọ sát với các cây bút tên tuổi trong cả nước chăng? Hay vì đang phân vân giữa "vô vàn" nhà thơ với các chủ trương Tân hình thức Hậu hiện đại và cách tân thơ? Làm thơ theo hướng nào: Truyền thống thì e bị chê quá cũ lạc hậu? Còn cách tân hiện đại thì khó chấp nhận bởi những ý tưởng xa lạ câu chữ ngắt ngứ ý tình bí hiểm đến... tắc tị. Thơ thù tạc thơ ca ngợi dường như cũng "Lỗi mốt" vậy khai phá những gì? Viết những gì? Tự thân mỗi người làm thơ phải tự mình xác tín với chính mình chọn cách viết phù hợp với năng lực và nội lực của chính mình chứ không ai khác. Đề tài mới lạ nhưng phải chạm vào trái tim của con người bùng nổ nhưng phải lay động được tâm thức của người yêu thơ. Đòi hỏi gì ở công chúng yêu thơ trước hết phải có thơ hay.

Thơ Tây Ninh trong những năm qua vẫn có thơ hay nhưng chưa thật xuất sắc và cũng không nhiều. Còn những bài sáo rỗng khuôn cứng. Dường như tác giả chưa chịu tìm kiếm đề tài hoặc quá "ngợp" trước ngồn ngộn sự kiện của lịch sử của đời sống mà cuộc đời và thiên nhiên đã ban tặng cho mảnh đất Tây Ninh. Những bóng hình nhàn nhạt trong thơ đích thực không phải bằng những xúc cảm tự đáy lòng. Lộ liễu sự gượng ép trong thơ là cái nghề của ta chưa tới.

Mảnh đất thơ ca phía trước vẫn còn đó sự màu mỡ phì nhiêu. Người làm thơ tự cày bừa gieo trồng và gặt hái. Hãy kỳ vọng cho một mùa bội thu tới...

Rằm tháng Giêng năm Tân Mão 2011.

T. H. V.

More...