MỘT MÌNH VỚI MƯA TRƯA

By



 

Mưa trưa nhà vắng mình ta ngồi

Nước trước sân hoa lá nhẹ trôi

Tháng chín mưa phập phồng như thở

Hạt bay trong gió ướt hoa rồi!


Đường trơn ngõ trợt bùn son đỏ

Mặc kệ cổng nhà bong bóng xoay

Trẻ hét vang đường chơi trận giả

Ai cần quần áo? Kiếm trong tay.


Hồn nhiên bỗng tưởng mình thơ bé

Hái vội lá sen để đội đầu

Tay hứng hạt mưa ngàn bi vỡ

Quên mình mưa ướt cả tóc râu!

More...

xả xì- trét: CUỘI XUỐNG TRẦN GIAN...

By



 

Tết Trung thu năm nay theo lệnh của chị Hằng chú Cuội phải cố gắng hết sức để phát "công suất" cho Cung trăng được sáng "hoành tráng" có nghĩa là phải " Tròn vành vạnh" soi rọi mọi ngóc ngách hang cùng ngõ hẻm ở trần gian để tụi nhỏ được vui chơi thỏa chí và ngắm Cung trăng cùng với chị Hằng Nga.

Chú Cuội một mặt ... nhắn tin cho Long Vương yêu cầu không mưa đêm rằm một mặt lo "xăng nhớt" đầy đủ cho cái máy...phát điện của cung Quảng có từ thời vua... Đường Minh Hoàng du Nguyệt điện đã tặng cho Hằng Nga. Được chạy tốt...

     Rằm tháng Tám quả nhiên trời không mưa mặc dù có... mây mù rải rác khắp nơi. Mặt trăng sáng ...trưng như đèn cao áp. Lũ trẻ dưới trần gian được dịp vui đùa vui vẻ. Trống lân rộn ràng ngõ trên xóm dưới. Trẻ rước đèn rồng rắn hát vang bài " Tết trung thu em đốt nhà... Xí lộn đốt đèn đi chơi. Em đốt đèn đi khắp phố phường...".

Cuội ngồi một mình dưới gốc đa canh chừng cái máy "phát điện" mắt thom lom nhìn xuống trần gian vui lây cái náo nức của lủ trẻ. Cuội thèm một lần dạo chơi dưới trần gian vì rất lâu rồi dễ có đến... ngàn năm Cuội chưa có dịp trở lại quê hương bản quán của mình.

More...

tạp văn: CHIẾC LỒNG ĐÈN LON BIA

By



 

                 Nghe người lớn kể lại Trung thu ngày xưa... nghèo nhưng mà vui. Trời cũng dường như thương đám trẻ nên khô ráo ánh trăng tròn vành vạnh soi sáng mọi chốn ở trần gian. Từ thành thị đến thôn quê tiếng trống múa lân rộn ràng thôi thúc. Đám trẻ con rồng rắn nối đuôi nhau xếp hàng đi lãnh bánh và rước đèn. Đèn phần nhiều là tự chế cây nhà lá vườn nên không được đẹp nhưng cũng lung linh kỳ ảo với nhiều màu sắc hình dạng. Đèn ông sao đèn bánh ú đèn giấy xếp một vài cái lồng đèn con bướm con thỏ và...xe tăng! Còn lại một số rước đuốc đẩy xe bằng đèn lon sữa bò.

                   Gần đến Rằm tháng Tám Tết Trung thu  bây giờ đã thấy bày la liệt các hàng các sạp các tủ kính lộng lẫy choáng ngợp chất đầy các loại bánh Trung thu từ chất lượng bình dân rẻ tiền đến cao cấp dân dã bình thường chỉ biết nhìn thèm thuồng mà không dám mơ tới! Bên cạnh các loại bánh Trung thu là đèn lồng. Buồn là có quá nhiều đèn lồng của Trung Quốc những cái đèn dán bằng vải lụa hoặc bằng nhựa sử dụng Pin nên không sợ... bị cháy. Đèn Việt Nam hình như lép vế chỉ bày bán cho có lệ hoặc là những cái lồng đèn làm kiểu cọ kỳ công giá bán cao chất ngất. Chỉ để ngắm ít người mua?

More...

thơ TRẦN HOÀNG VY.

By



 

THU MƯA


Ngồi buồn

Chạm buổi thu mưa

Cúc xanh mướt lá

Hoa chưa kịp về

Trà khan

Ủ mộng

Cuồng mê...

Một ta

Một lá

Một hề...

Thu. Thu

More...

tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Đức Thiện

By



 

NGUYỄN ĐỨC THIỆN VỚI  " KIẾP NGƯỜI XUỐNG XUỐNG LÊN LÊN"

( Đọc tập tiểu thuyết " Kiếp người xuống xuống lên lên" NXB Quân đội Nhân dân ấn hành tháng 8 năm 2010).

* Trần Hoàng Vy.

     Giữa những ngày đang nằm tiếp tục điều trị bệnh tại Bệnh viện Y học Dân tộc tỉnh Tây Ninh nhà văn Nguyễn Đức Thiện đã nhận được tin vui: NXB Quân đội Nhân dân đã ấn hành xong quyển tiểu thuyết " Kiếp người xuống xuống lên lên" của anh.

     Đây là tác phẩm thứ 15 của Nguyễn Đức Thiện sách dày 364 trang giá bìa là 57.000đ phát hành rộng rãi trên toàn quốc.

     Gần một năm ốm đau bệnh tật nhà văn đã tạm ngừng sáng tác. Nhưng các bản thảo của Nguyễn Đức Thiện vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trên các trang báo như Văn Nghệ Văn Nghệ Quân đội Văn nghệ Tây Ninh v.v...Và anh hiện đang còn mấy bản thảo nữa đang chờ kế hoạch in ở các nhà xuất bản. Mới đây nghe nói anh đang được Hội VHNT của Tây Ninh tài trợ để in một tập tiểu luận viết về các gương mặt của bạn bè trong lĩnh vực văn học nghệ thuật.

     Nói thêm những điều này để thấy rằng Nguyễn Đức Thiện khi còn khỏe mạnh anh là người viết rất sung sức viết miệt mài và "viết như điên!" song qua các tác phẩm của anh người đọc không hề thấy sự lặp lại hay nhàm chán mà tất cả những trang viết vẫn đầy những chi tiết sáng tạo ngồn ngộn hơi thở của cuộc sống. Cái thiên chức của nhà văn trong anh không hề lên gân thuyết giảng cứ rũ rĩ thấm vào độc giả với những trăn trở những suy tư về một nẻo hướng thiện xóa bỏ cái cũ vươn đến và làm lại cái mới cho dù cuộc sống vốn nhiều gập ghềnh và trắc trở...

     Tiểu thuyết "Kiếp người xuống xuống lên lên" là một tập tiểu thuyết chất chứa những xung đột giữa cũ và mới giữa con người với bao toan tính dục vọng thấp hèn với khát vọng "trở về" vươn tới cái thiện chân chính. Ở đấy bối cảnh không gian thu hẹp ở một địa phương tỉnh lẽ có lúc mở ra...cả nước ngoài (Campuchia) nhưng chỉ là hồi ức...Cái hồi ức ê chề của nhân vật chính lúc bị bán qua Campuchia để từ đó nuôi thù hận. Phải trả thù " con người đã lừa dối mình...". Thấp thoáng trong bức tranh xô bồ hỗn độn giữa những ký ức mù mờ của một người điên "Tôi" nhân vật dẫn truyện cũng là nhân vật Phước Lưu trong tiểu thuyết ông chủ nhà hàng "Xuân Đào" thực chất là một tên ma cô buôn người chúng ta vẫn thấy hiện lên những hình ảnh của "bạn bè" quanh ta với những mưu mô thủ đoạn vặt hoặc bất tài vô tướng...Những hình ảnh của một số người trong bao cấp đã bị tha hóa biến chất tham ô buôn lậu...Và trong những ngỗn ngang của "kiếp người" sớm lên voi sớm xuống chó ấy hình ảnh những cán bộ Công an hiện ra như những bông hoa đẹp mang lại những bình yên cho mọi người cho dù có khi hoàn cảnh của họ cũng có những đau thương mất mát.

     Nguyễn Đức Thiện có cái duyên kể chuyện và... "bịa" chuyện. Chỉ với chi tiết " Bánh tráng phơi sương của xứ Trảng" nhà văn dường như đã xen một "kịch bản" tư liệu về các công đoạn làm bánh tráng. Câu chuyện người vợ vì đểnh đoảng bỏ quên bánh tráng qua đêm bị sương ướt giận chồng la rầy ăn luôn những cái bánh còn ướt sương: " Hồi đó xứ này có một người đàn bà rất đoản làm đâu bỏ đó làm trước quên sau nhà bà làm nghề tráng bánh. Thì cũng là chiếc bánh bình thường như ngoài quê thôi. Bột tráng trên một mảnh vải. Mảnh vải đặt trên nồi nước sôi. Bánh được hấp chín rắc lên đó mấy hạt mè. Gỡ ra mang phơi nắng. Bánh khô mang vào nướng lên than. Thế là xong...Nhưng thật không ngờ còn một liếp bánh phơi khuất sau vườn bà không nhớ tới. Sáng ra chiếc bánh mềm xèo. Bà cuống lên chưa biết làm gì với những chiếc bánh. Bất ngờ chồng bà bắt gặp...Ông chồng gắt gỏng:

     - Có mà mang cho heo ăn.

     Bà vợ không chịu thua:

     -Thì để con heo này ăn nè...

     Bà bốc ngay một chiếc bánh tính ăn cho bõ ghét. Nào dè bà nhìn ôn vẽ ngạc nhiên:

     - Ngon ngon thiệt ông ơi.

     Người chồng trợn mắt không tin. Ông xé một miếng bánh bỏ vô miệng. Vị đậm đà vừa ngọt vừa mặn vừa bùi tan trong miệng..." (Trang 55 56).

     Nghe kể từ chi tiết "Bịa như thật" này mà lắm người xem như một giải thích "thuyết phục" về bánh tráng phơi sương ở Trảng Bàng! Có cô thuyết minh du lịch khi khách hỏi nguồn gốc bánh tráng Trảng Bàng đã kể y nguyên câu chuyện của Nguyễn Đức Thiện đã kể mới...tài!

     Hai mươi hai chương và một đoạn kết. Những lát cắt từ một mẫu tin trên báo mà độc giả lần theo gần hết cuộc đời của cô gái có tên là Diễm cùng với những chấm phá khốc liệt về những "dư vị" mà cô gái đã trải qua: Cuộc đời con gái bị cha dượng đánh đổi bằng...ba xe đất! Bị lừa gạt bán qua biên giới làm điếm. Một cảnh báo rất cụ thể mà đâu đó vẫn còn tồn tại ở đất nước ta. Bị hành hạ bạo lực dã man (Bắt ngủ trong chuồng nuôi heo rừng. Nhốt chung với chó Bergie !). Ý chí trả thù của Diễm khi mà cô chỉ một thân một mình sống trong nanh vuốt kẻ thù - Phước Lưu gã chủ quán Xuân Đào- đã phải trả giá. Cô phải vào viện với thân tàn dại và lòng căm thù. Nhưng khi hồi phục trước những lời khuyên chân tình của những cán bộ Công an: " Chớ em còn có thể về đâu. Về quê đi. Em nhớ chính mình chối bỏ đất quê chớ đất quê chẳng bao giờ chối bỏ mình. Em còn mẹ nữa mà. Nước mắt chảy xuôi Diễm ơi!..." ( trang 306 307).

     Là người dẫn truyện và cũng là nhân vật chính phản diện: Phước Lưu bằng những thủ đoạn và mánh khóe của mình đã mở ra hàng loạt quán "đặc sản" để phục vụ đám khách "thượng đế" ăn chơi phè phởn. Hắn đã phạm " tội ác" từ ngày bỏ nhà trốn đi với Xuân Đào : Đưa vợ đi phá thai "chui" cũng là một cảnh báo của Nguyễn Đức Thiện về viếc làm trái với y đức của một số bác sĩ. Lừa gạt người bán qua biên giới. Dùng vũ lực hành hạ người khác... Lẽ ra y phải trả giá bằng những năm tháng ngồi tù. Nhưng y đã bị điên loạn. Luật pháp chưa kịp đưa y ra tòa thì tòa án lương tâm và luật "nhân quả" đã trừng phạt y... cuối cùng là cái chết do tai nạn xe cộ gây ra cho y...

     364 trang sách không dễ đọc hết một lần vì những số phận bất hạnh được bút pháp Nguyễn Đức Thiện khai thác như những "File" dữ liệu với đầy đủ những chi tiết "tra cứu" kể cả chuyện thời cụ Đặng Văn Trước đi mở cõi vào đất Trảng Bàng hoặc những chi tiết về khu phố "Trần Dư"v.v...Từ từ đọc từ từ ngẫm ngợi: Bạo lực buôn bán người tham ô và cả những dục vọng của con người đã được nhà văn đem ra trước ánh sáng: Ánh sáng của công lý và lương tâm con người. Hình ảnh những cán bộ chiến sĩ công an tuy xuất hiện rất ít nhưng đã làm an tâm mọi người về một cuộc sống bình an trật tự...

Gò Dầu tháng 9/ 2010.

T. H. V

More...

Giới thiệu thơ BẢY THI.

By



 

Bảy Thi ghé quán Thơ Vàm Cỏ cùng đồng điệu với Tứ tuyệt "Đất và nước" gửi lại 4 khúc lục bát thật nhuần nhuyển và cũng đầy tâm trạng. Cái duyên thơ thoáng qua những phút ngẫu hứng nhưng rất  sâu lắng. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn bè gần xa.

I.

Đất chỉ là đất dưới chân

Sinh ra theo Mẹ lần lần bước đi

Đất ơi hỏi đất là gì

Mẹ ơi không đất con đi phương nào?

II.

Rời quê. Đất chẳng mang theo

Chỉ mang theo một cái nghèo dở dang

Ở xa nhớ đất về làng

Không giàu vẫn bước trên đàng đất quê.

III.

Quê nghèo giếng nước lại sâu

Những đêm ngày Hạ tiếng gầu khát khô

Nước ơi biết đến khi mô

Mở vòi... nước chảy tràn xô cái nghèo.

IV.

Nắng ngày cày ruộng ruộng khô

Hỏi trời sao nước nơi mô? Không đều

Vắt đất nên nước được sao?

Thèm cơn nước nổi xứ nào... nước ơi!


BẢY THI

More...

ĐẾN TRƯỜNG Thơ Trần Hoàng Vy

By



 

Đến trường mùa thu vương mưa bay

Cây xanh rợp một khoảng đường này

Khẻ thôi. Mắt chớp mưa rây bụi

Áo trắng nhiều trắng buổi sáng nay!


Con đường thức. Tiếng xe tiếng guốc

Tiếng em. Tóc ướt trán lòa xòa

Những sợi hồn nhiên. Răng trắng muốt

Môi màu con gái chút son pha?


Cúi thấp cành xanh xanh lá phượng

Những bàn những ghế thức hôm qua

Lớp học chừng như thay áo mới

Em còn năm cuối. Mốt bay xa!


Thoáng lay sợi nắng. Mặt trống rung

Chàng trai... năm ngoái ngó mông lung

Những cô tóc xỏa vô tư... lớn

Khai giảng đến trường mơ ước chung...


2010.


TRẦN HOÀNG VY

More...

thơ TRẦN HOÀNG VY.

By



 

TỨ TUYỆT ĐẤT VÀ NƯỚC


I.

Đất vẫn là đất vậy thôi...

Lâu năm sống chết với người mà quen

Tình người tình đất dậy men

Mà nên ruộng mật mà nên mùa vàng!


II.

Xa nhà. Nhớ đất quê hương

Mà đem nỗi nhớ nỗi thương vào lòng

Có gì đâu ngọn khói cong

Chiều nay nhớ đất. Cay trong tim mình...


III.

Nón đựng nghiêng ngày nước sông

Bến xuân mẹ đi lấy chồng

Chiều chạm gàu sóng sánh giếng

Nhớ nước trăng mùa tắm sông!


IV.

Đường bừa bụi đất khô hanh

Khát mưa. Tắt cả long lanh sương trời

Người đi tìm nước đánh rơi

Giọt mồ hôi chắt giếng thơi quê mùa.


TRẦN HOÀNG VY.

More...

tản mạn: GIỎI TOÁN KHÔNG CŨNG CHƯA ĐỦ...

By



 

Có lẽ trong tháng Tám này sự kiện nổi bật làm nao nức lòng người dân Việt nhất là tin Giáo sư Ngô Bảo Châu được nhận Huân chương Fields vào ngày 19/8/2010 tại Ấn Độ. Huân chương Fields là Huân chương toán học danh giá của thế giới được trao tặng cho những nhà toán học xuất sắc nhất có độ tuổi dưới 40. Giáo sư Ngô Bảo Châu là một trong hai người Châu Á đầu tiên được nhận danh hiệu cao quý tính đến thời điểm này (trước đó là một người Nhật và bây giờ là người Việt Nam).

Tối ngày 29/8 đã diễn ra buổi lễ "Chào mừng Giáo sư Ngô Bảo Châu" tại Mỹ Đình và truyền hình trực tiếp trên VTV1 Đài truyền hình Việt Nam. Giáo Sư Ngô Bảo Châu rất xứng đáng với sự tôn vinh và trọng thị của Đảng và Nhà nước dành cho ông. Người đã nêu cao trí tuệ Việt Nam làm rạng danh dân tộc Việt trong lĩnh vực toán học trên trường quốc tế.

Trong buổi lễ có phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lời hứa hẹn nâng cao chất lượng sự nghiệp giáo dục của Giáo sư Phạm Vũ Luận Bộ trưởng Bộ Giáo dục và các phát biểu khác.

Tôi đặt biệt quan tâm đến phát biểu của một em hiện là sinh viên Khoa toán người đã từng đạt huy chương vàng trong kỳ thi toán quốc tế. Có nghĩa là em sinh viên này rất giỏi và xuất sắc môn toán. Là " hậu sinh" đàn em sẽ kế tục con đường của Giáo sư Ngô Bảo Châu trong tương lai. Thế nhưng bài phát biểu của em dù đã được soạn trước vẫn có những chỗ... hình như không chuẩn với Tiếng Việt cho lắm! Câu cú hình ảnh em trình bày có lẽ do hồi hộp hay quá...run mà người nghe rất khó hiểu? Đặc biệt là phát âm của em lẫn lộn từ " N" sang " L" quá nhiều trong bài phát biểu. Đành rằng đây là lỗi phát âm của một số vùng miền Bắc. Nhưng với trình độ của một sinh viên xuất sắc toán như em lẽ ra không đáng có. Bởi vì ngay từ bậc Tiểu học Trung học cơ sở các em đã được "tập đọc" và luyện giọng rất nhiều theo giọng chuẩn đó sao? Bằng chứng là em gái trường THCS Trưng Vương nơi Ngô Bảo Châu từng theo học đã phát âm rất chuẩn và không... ngây ngô như em sinh viên phát biểu trước.

Có nhiều người cho rằng đi học bây giờ chỉ cần giỏi Toán Lý Hóa hoặc Sinh ngữ là đủ. Điều đó quả thực rất sai lầm. Thiếu kiến thức chuẩn về Văn- Tiếng Việt thì làm sao có thể viết và diễn đạt tốt? Không nắm chắc về Địa lý Lịch sử thì làm sao biết về đất nước và cha ông mình như thế nào? Không thích Công dân Giáo dục thì sao có thể ứng xử và trở thành công dân tốt? Ngành giáo dục của chúng ta dường như còn phiến diện? Chúng ta có thể có "đỉnh cao" nhưng lại thiếu cái toàn diện tối thiểu. Chỉ cần xem lại những bài làm của các em học sinh qua các kỳ thi Tú Tài tuyển sinh vào Đại học chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra ngay những "lỗ hỗng" kiến thức mà ngành giáo dục thời gian qua chưa thể lấp đầy!

Buồn và lo biết bao nhiêu?...

NGUYỄN SÔNG TRÀ.

More...

Đọc thơ TRẦN NGỌC TUẤN (Đồng Nai)

By



 

TRẦN NGỌC TUẤN VỚI ÁO TRẦN CÒN VƯỚNG MÙI TỤC LỤY

( Đọc tập thơ Suối Reo của Trần Ngọc Tuấn NXB Hội Nhà Văn 2006)

* Trần Hoàng Vy.

Đẹp trai nhưng hơi... nhỏ con! Luôn sề sệ trên khuôn mặt cái kính cận gọng vàng. Cái anh chàng "Vật giá" K.7 của trường Đại Học Kinh tế trước đây luôn có vóc dáng và phong độ của một doanh nghiệp nhưng ... trời đày thêm cái nghiệp thi phú và gần đây lại "khoái" món Thơ "thiền" hướng niệm đến Bồ đề Pháp Hoa và... cả Phật. Thế mới... "Tùy duyên an trụ/ Tùy nguồn tịnh tâm" để mà " Thuyền xuôi tới bến/ Đường về hoa bay" là cái nét "duyên" mà tôi bắt gặp ở Trần Ngọc Tuấn trong những thời gian "tịnh" và nhập vào với "Suối reo".

Trần Ngọc Tuấn có tạng làm thơ... ngắn. Chỉ bốn câu thôi mà mang mang tâm trạng hỗn mang trong bụi trần và siêu thoát trong chánh niệm hướng đến chân thiện mỹ của cuộc đời.

More...